Mấy hôm nay không có chương truyện nào, lục lọi blog cũ lôi ra 1 entry viết từ năm 2007, đọc lại vẫn thấy thấm (ấy là mình nghĩ thế, mọi người đừng chấp), post lên chia sẻ cùng các bạn.

CON ĐƯỜNG CỦA CHÚNG TA

Có những con đường ngày nào ta cũng đi qua – hết năm này sang tháng nọ. Nhiều đến nỗi nó trở nên quá quen thuộc và ta cứ mặc định cho rằng nó phải ở đó để đưa ta đến nơi cần đến mỗi ngày. Ta cứ đi như một công thức được lập trình sẵn trong óc mà không cần quan tâm đến hai bên đường có những gì thay đổi, một quán ăn mới khai trương, một căn nhà mới xây hay một hàng cây mới được trồng. Có những con người ngày nào cũng lặng lẽ ở bên cạnh ta…

Có những con đường chưa bao giờ ta đi tới. Nhiều vô kể và dù ta có định đến hay không thì nó vẫn lặng im nằm ở đó. Ta sẽ không cần quan tâm đến việc nó ở đâu cho đến khi ta có việc cần phải tìm đến. Ta lục lọi trên bản đồ. Ta hỏi người này người nọ. Để đến được đó ta phải đi qua nhiều con đường xa lạ hoặc quen thuộc khác, đi vòng vèo, đi lạc, đi qua rồi vòng trở lại vậy mà có khi chẳng tìm ra. Có những con người ta chưa từng quen biết…

Có những con đường ta đã đi qua một lần và không muốn quay lại. “Con đường đau khổ” mà! Đời là bể khổ, không fải sao? Vậy thì thêm một cái khổ có đáng gì? Nhưng bớt một cái khổ thì thật là đáng giá. Chẳng ai muốn trở lại con đường gập ghềnh chông gai mà họ khó khăn lắm mới vượt qua được. Nhưng nếu trở lại biết đâu con đường đã được trải nhựa thênh thang. Có những người đã gặp mà ta không muốn nhớ lại…

Có những con đường kỷ niệm lâu rồi ta không quay trở lại. Thỉnh thoảng nó làm ta thấy nhớ. Không phải nhớ con đường mà nhớ một điều gì đó liên quan: chiếc ghế đá, một gốc cây, hay quán nhỏ ven đường. Mà đã nhớ thì phải đi thăm. Nhưng có khi đến nơi, ta lại ước phải chi mình đừng đến, thà cứ để nó mãi là một ký ức và kỷ niệm đẹp, còn hơn trở lại để chứng kiến một con đường hoàn toàn xa lạ. Có thứ gì mãi mãi ko thay đổi theo thời gian? Có những con người lâu lắm rồi không còn liên lạc…

Có những con đường dù không muốn ta vẫn phải đi. Đôi khi ta không được lựa chọn con đường đi cho mình và không còn cách nào khác phải đi trên con đường do người khác quyết định. Có người miễn cưỡng đi hết đoạn đường không một lời oán thán; có người đi được nửa đường bắt đầu cảm thấy thích con đường này; và cũng có người quay trở lại không đi tiếp nữa. Có những người mà ta phải “đồng hành” dù muốn hay không…

Có những con đường đưa ta đến ngõ cụt. Điều duy nhất có thể làm là quay đầu trở lại. Có khi ta bực mình vì thời gian & công sức đã mất cho nó mà không đi đến đâu; có khi ta chỉ cười nhẹ nhàng vì nhờ vậy mình mới có dịp thưởng ngoạn con đường thêm một lần nữa từ một góc độ khác. Có những con người… chỉ có đến thế mà thôi…

Bạn có để ý rằng…

Trước khi trở thành một con đường quen thuộc, nó đã từng là một con đường chưa quen. Ta muốn đến một lần cho biết hoặc bị buộc phải đi qua, rồi nó thành con đường lần đầu tiên ta đặt chân tới, có thể ta muốn quay lại hoặc cũng có thể là không, có thể ta muốn đi ngang qua chơi vài bận hoặc có khi ta muốn “mua nhà” định cư ở đó trọn đời.

Có những con người… ta đã quên, rất nhớ hoặc không muốn nhớ. Dù có như thế nào thì họ cũng đã từng đi qua đời ta giống như ta đã từng đi qua đời họ. Hãy để những cái “đã từng” mãi mãi chỉ là cái “đã từng”.

MAROON OPAL, 5/10/2007
About these ads

14 responses »

  1. quynh nói:

    Thanks ss nhe bài viết rất hay và sâu sắc nữa :D

  2. ~^^~phjnphjn~^^~ nói:

    Lắng đọng…

  3. tieuquyen nói:

    làm mọi người nhớ lại khoảng thời gian thơ ấu a, bài viết rất nhẹ nhàng, cảm ơn nàng nhé.

  4. mèo mun nói:

    ss Maroon viết hay quá ạ ^^ Thanks ss

  5. Ngọc Tâm nói:

    những con đường dù ko muốn cũng phải đi ý, đôi khi nghĩ lại em lại thấy đi cũng đáng

  6. lion3012 nói:

    Đọc xong ko thấy nhẹ lòng mà chỉ muốn khóc thôi….
    “Có những con người ngày nào cũng lặng lẽ ở bên cạnh ta…”, lặng lẽ cũng phải mệt mỏi lắm ss ạ

  7. bichthuy nói:

    bạn ơi mình có thể copy bài viết này lên fb của mình 0? mình sẽ ghi rõ nguồn.thanks

  8. tracy nói:

    thank nàng, ta hôm trước đọc bài này khi bắt đầu 1 ngày cày bừa, có tâm trạng, có tinh thần, có động lực chiến đấu… nên hôm nay bò vào cảm ơn nàng…
    ta ơi, cố lên…nàng cũng cố lên nha.

  9. lion3012 nói:

    SS a~~ càng đọc bài này càng thấm, em in bài này ra dc ko ss? Tại vì blog biếc gì gì ấy em ko rành và cũng ko biết làm sao, mà lâu lâu người đầy tâm trạng lại muốn đọc, mà ngồi trên máy mà cảm xúc dâng cao quá rớt nước mắt thì kì quái quá +”+

    • lion3012 nói:

      SS a~ sao ko thấy ss trả lời em zạ? Em ngoan nên phải đợi ss ừh hửh thì mới làm! SS ko thích em in ra vậy em coppy lưu vào file word của em dc ko?

    • xMyDux nói:

      ờ in cũng đc, miễn sao đừng làm mất tên tác giả là đc gòy, hihi

      chắc tại cái còm này bị rơi tụt qua trang 2 nên ko nhìn thấy

      • lion3012 nói:

        ^__^ thanks s nhìu a~~~, đương nhiên là ko làm mất tên tác giả ời, mai mốt đọc lại còn biết đường là đọc của ai chứ hehe

Share your thoughts

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s