Chương 4:
Bão táp chưa yên, phong ba lại nổi.

Edit: Sunshine | Vivien Levy
Chỉnh dịch: Maroon


Tôi còn chưa kịp đứng lên khỏi mặt đất lạnh lẽo, bên tai đã truyền đến giọng nói băng giá của Đông Phương Cửu. Thanh âm này có thể nói là buốt giá thấu xương, khiến tôi bất giác toát mồ hôi lạnh.

“Thượng Quan Lăng, ngươi nghĩ như vậy là có thể đi rồi sao?” Đông Phương Cửu trong tay bế Thượng Quan Sở Sở, sắc bén nhìn Thượng Quan Lăng cô độc đang đứng không được mà ngồi cũng chẳng xong, lạnh lùng nói.

“Chẳng lẽ ngươi làm anh hùng cứu mỹ nhân mà không cần ta biến đi cho khuất mắt? Không sợ ta gây trở ngại cho ngươi hay sao?!” Vốn tôi còn định nói thêm câu: “Đừng quên tình địch của ngươi là Hiên Viên Tiêu đó!”. Nhưng lại sợ hắn một chưởng đánh chết, đành phải nhịn xuống .

Đông Phương Cửu chỉ ngập ngừng giây lát, tiếp theo cười nói: “Thượng Quan Lăng, ngươi đúng là một nữ nhân rất thông minh, bổn vương chiếm được Sở Sở rồi, ngươi cho rằng Hiên Viên Tiêu sẽ yêu ngươi sao?”

Wow, tên hồ ly tinh nham hiểm này ngay cả nửa câu sau tôi chưa nói cũng đoán ra được, không ngờ hắn còn xảo trá hơn cả “hắn” dưới ngòi bút của tôi! Cẩn thận vẫn hơn.

“Là của ta tự nhiên sẽ là của ta, không phải của ta dù có cưỡng cầu cũng không được, cho nên ta quyết định — buông tha cho Hiên Viên Tiêu.” Ánh mắt tôi hạ xuống, tỏ rõ trong lòng đã có chút hối hận. Đóng kịch cũng mệt thật, mấy lời thoại thật buồn nôn! Tôi chuyên viết ngược văn , khi nào lại biến thành sến tình rồi! Thật đáng buồn……

Ánh mắt Đông Phương Cửu sau khi quét một lượt Thượng Quan Lăng từ trên xuống dưới, mới thong thả mở miệng nói: “Thượng Quan Lăng, bổn vương thực hoài nghi……”

Hoài nghi cái gì?! Nghi tôi là giả ư?! Không phải chứ! Cho dù mấy người có hỏi tôi kiểu gì, tôi cũng biết tất cả mọi thứ ở nơi này, mấy người biết cái gì thì tôi cũng biết cái đó, hắc hắc, thậm chí cái mấy người không biết tôi cũng biết, tỷ như Ngôn quốc có một Thần y tên là……

“Bổn vương hoài nghi rằng…… Hiên Viên Tiêu có lẽ sẽ muốn ngươi đó.”

Sặc chết! Muốn cái gì mà muốn! Đàn ông giỏi bộ lắm sao! Đợi bổn cô nương trở về sẽ viết cuốn [ Nữ quyền thiên hạ ] ngược đãi chết hết các ngươi!

Không để ý tới hắn nữa, tôi lại bước đi.

“Làm gì thế!” Tôi quay đầu lại, thằng cha này đang bế Thượng Quan Sở Sở mà còn chụp được cánh tay tôi, rốt cục hắn có phải người hay không vậy!

“Sở Sở cần trị thương, mau gọi ngự y của ngươi đến đây.” Dứt lời Đông Phương Cửu bế Thượng Quan Sở Sở ra khỏi mật đạo, sau đó rất thản nhiên đặt Sở Sở nằm lên giường Thượng Quan Lăng.

Tới địa bàn của “ta” mà còn dám kiêu căng như vậy! Ta —— nhịn……

Quân tử báo thù mười năm chưa muộn, nữ tử báo thù ba mươi năm cũng không muộn, hừm, ta sẽ ghi nhớ ngươi!

“Người đâu, truyền ngự y!” Tôi khoác tư thế của công chúa lên gọi to.

Đừng thấy người cổ đại giao thông lạc hậu, rồi thông tin bất tiện, chứ tốc độ cũng không hề chậm nha.

Chỉ có điều, người tới không chỉ có ngự y lão nhân, còn có một cậu trai xinh xắn thân mặc trường sam xanh nhạt, đầu đội kim quan.

Chẳng lẽ Thượng Quan Thiên, đệ đệ của “Tôi”?

Tôi còn đang băn khoăn, cậu trai kia đã bay nhào về phía tôi, miệng hô: “Hoàng tỷ, tỷ rốt cục đã trở về! Hoàng tỷ bị bệnh hay sao? Mau để Lữ ngự y khám xem!”

Ặc…… Thằng nhỏ này nặng quá…làm ơn đi Thượng Quan Thiên, cậu mau mau trưởng thành có được không, còn cái gương mặt y như búp bê này nữa chứ, chẳng trách thực lực Ngọc quốc chúng ta trong bốn nước bị xem là yếu nhất, mấy tên sài lang hổ báo kia ai mà sợ cậu đây! Aish, thằng nhỏ đáng thương.

“Thiên Thiên, Hoàng tỷ không sao, đệ đã là vua của Ngọc Quốc, thì phải có phong thái đế vương, mau buông tay ra nào, đừng ôm tỷ nữa.” Cậu mà còn ôm nữa thật sự sẽ đè chị đổ bệnh mất.

Thượng Quan Thiên vẫn nhất quyết không chịu buông Thượng Quan Lăng ra. Nhưng lúc này liền chú ý tới Thượng Quan Sở Sở đang nằm trên giường Thượng Quan Lăng, đứng cạnh bên là Đông Phương Cửu – Cửu hoàng tử của Lương Quốc.

“Đông Phương Cửu, ngươi tới Ngọc quốc ta làm gì?” Trong chớp mắt Thượng Quan Thiên toát ra khí thế bậc đế vương vô cùng trang nghiêm.

Đông Phương Cửu cười nói: “Bổn vương đặc biệt tới thăm bằng hữu.”

“Vậy phiền Cửu vương gia di giá tới Sở Dật Các.” Thượng Quan Thiên vẫn luôn phản cảm với Đông Phương Cửu, mà cả Hiên Viên Tiêu hắn cũng không ưa, bởi hai người này luôn chống đối lại Thượng Quan Lăng.

“Ha ha, Ngọc đế, đáng tiếc…… bằng hữu Bổn vương tới thăm lần này là chủ nhân của Lăng Vân Cung.” Đông Phương Cửu nói xong, liền chăm chú mỉm cười nhìn Thượng Quan Lăng – chủ nhân “Lăng Vân cung”.

Thượng Quan Thiên nghi hoặc nhìn Thượng Quan Lăng.

Hai người bọn họ đều đang chờ câu trả lời của tôi.

“Khụ khụ…… Thiên Thiên, Cửu vương gia đúng là đến thăm tỷ.” Tôi còn có thể nói thế nào nữa, Đông Phương Cửu đáng chết!

“Hoàng tỷ…… không phải hắn…… không phải tỷ……” Không phải hắn chán ghét tỷ, tỷ cũng chán ghét hắn sao?! Như thế nào lại biến thành bằng hữu?!

“Được rồi Thiên Thiên, việc này về sau hoàng tỷ sẽ giải thích với đệ.” Tôi đi đến bên cạnh Thượng Quan Thiên, dùng dáng vẻ tỷ tỷ thương yêu mà sờ sờ đầu của hắn, ghé vào lỗ tai hắn nhỏ giọng nói.

“Ừm.” Thượng Quan Thiên cũng thấp giọng đáp. Bây giờ phụ hoàng đã không còn, chỉ có hoàng tỷ là người thân duy nhất của hắn, hoàng tỷ nói cái gì hắn cũng đều nghe hết. Hắn từ nhỏ đã luôn tin tưởng Thượng Quan Lăng, Thượng Quan Lăng cũng hết mực thương yêu người đệ đệ này của nàng.

Thượng Quan Thiên có lẽ là người duy nhất được Thượng Quan Lăng đối xử thật lòng, yêu thương không có chút tư tâm, hoàn toàn đều là máu mủ tình thâm.

“Lữ ngự y.” Tôi kêu lão ngự y vẫn đang quỳ dưới đất.

“Có vi thần” Lữ ngự y ngẩng đầu rồi lại cúi đầu nói.

“Lữ ngự y, ông tới xem xem Sở Sở thương thế ra sao.” Tôi ra lệnh.

“Dạ”

“Sở Sở quận chúa chỉ bị thương một chút ngoài da, không có gì đáng ngại .” Lữ ngự y cung kính bẩm báo với Thượng Quan Lăng. Tuy rằng một lão ngự y đầy thâm niên như ông cũng hoài nghi sự thay đổi thái độ của Thượng Quan Lăng với Thượng Quan Sở Sở, nhưng người làm việc cho hoàng gia, nguyên tắc hàng đầu chính là chủ nhân không nói, nô tài không hỏi. Điểm ấy thì lão tuyệt đối biết rõ!

“Ừ.” Tôi gật đầu đáp lại. Giờ thì Đông Phương Cửu nhà ngươi yên tâm rồi chứ! Liếc mắt sang Đông Phương Cửu, vừa khéo chạm phải ánh mắt hắn, không biết làm thế nào tôi đành phải quay qua Lữ ngự y bồi thêm một câu: “Lữ ngự y, ông kê thêm vài toa thuốc tốt đưa tới Sở Dật Các, để Sở Sở từ từ điều dưỡng.”

Lữ ngự y khom người chắp tay, trả lời: “Dạ, Trưởng công chúa.”

Tôi phất tay, Lữ lão đầu thi lễ xong liền lui xuống.

Hiện tại trong tẩm cung chỉ còn lại ba người: tôi, Đông Phương Cửu và Thượng Quan Sở Sở đang hôn mê.

Trong lúc Lữ lão đầu đang kiểm tra cho Thượng Quan Sở Sở, Thượng Quan Thiên đã bị tôi tìm vài lý do bảo hắn đi về trước rồi.

“Đông Phương Cửu, giờ thì ngươi đã vừa lòng chưa?”

“Ha ha.”

“Ngươi cười cái gì?! Nhanh chóng bế Sở Sở của ngươi cút khỏi chỗ ta đi.”

Không nghe tôi bảo Lữ ngự y đưa mấy toa thuốc tới chỗ Thượng Quan Sở Sở rồi sao? Đừng có ở chỗ của tôi mà đợi, nhìn thấy anh tôi ngứa mắt quá.

“Được.”

Mãi một lúc sau, tôi mới nghe được cái từ này, sau đó thấy Đông Phương Cửu ôm Thượng Quan Sở Sở dần dần xa khuất tầm mắt.

Thở dài một hơi, những uất ức trong ngực cũng giảm đi rất nhiều.

Thế giới của tôi rốt cục đã im ắng trở lại, tôi cần phải làm rõ suy nghĩ một chút, phải cẩn thận sắp xếp cho tương lai…

Nếu nói, người xúi quẩy uống nước lạnh cũng bị nghẹn, vậy thì tôi xúi quẩy đến mức hít thở cũng có thể bị sặc chết!

Ngay cả ghế tôi còn chưa kịp ngồi xuống thì đã nghe thấy một giọng nói the thé, vang vọng cả Lăng Vân cung.

“Công chúa!~~~~~~~~~”

Tiểu thái giám này có phải chính là tâm phúc của Thượng Quan Lăng, cực kỳ được sủng ái Tiểu Phúc tử không?! Bằng không cũng không còn ai dám ở Lăng Vân cung này mà kêu gào thảm thiết như thế.

“Tiểu Phúc tử, ngươi nói nhỏ một chút, muốn hù chết Bổn cung ư!” Tôi quát.

“Công…công chúa, Hiên Viên…… Kim quốc …… Hiên Viên Tiêu đang đến đây!” Tiểu Phúc tử quỳ bò trên mặt đất, không biết là do hắn bị Thượng Quan Lăng doạ cho sợ quá, hay là bị cái danh tự của Hiên Viên Tiêu làm kinh hồn bạt vía, mà ngay cả giọng nói cũng run lẩy bẩy.

About Maroon & DuDu

Sometimes people put up walls, not to keep others out, but to see who cares enough to break them down.

7 responses »

  1. meomeoyeu nói:

    2 cái

  2. icecream0806 nói:

    Truyện này tuy cũng xuyên không nhưng tình tiết khác hẳn những truyện ta đã đọc🙂
    Thanks 2 nàng!!!

  3. cemetery nói:

    thanks 2 bạn
    truyện rất hay
    mình ủng hộ 2 bạn:d

  4. Phong Hàn nói:

    Cám ơn hai bạn đã dịch bộ này, Phong mới đọc mấy chương nhưng cảm thấy rất hay.

  5. Truyện này đọc rất lạ.

  6. ilovekfc95 nói:

    Họa vô đơn chí đi a, Anh này vừa đi Anh khác đã đến*ghét cái đt cua mình quá, toàn tự viết hoa thui*

  7. Ha ha là ai nói ko muốn làmmẹ kế nữa?! Vậy mà lại bảo xuyên về ngược a cửu :”))
    tks😀

Share your thoughts

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s