Chương 11
Nguyệt Cung tiên nhân, tuyệt sắc vô song

Dịch: Maroon


Làm gì có đồng chí nào vô duyên vô cớ xuyên không, nếu các bạn có cơ hội đến Vân Nam, nhớ kỹ nhất định phải đi bái tế Trịnh Hòa[1] vĩ đại một lần, bạn biết không, tôi rốt cục cũng cảm nhận sâu sắc được cái gì là choáng váng? Cái gì gọi là từ choáng đến choáng?

Cao xanh ơi, James Cook[2] năm xưa làm thế nào có thể phiêu dạt trên biển hết năm này sang tháng nọ được vậy? ! !

“Ộc…” Tôi ói đến không còn gì đến ói!

“Lăng nhi, muội không sao chứ?”

Bên tai truyền đến giọng nói thân thiết của Sở Sở. Vẫn là Sở Sở tốt, không hổ là tỷ muội kết nghĩa tốt của tôi.

Hai mắt tôi ngấn lệ nhìn cô ấy, cắn môi gắng gượng chịu đựng nói: “Sở Sở, muội không sao, yên tâm đi! Nôn hoài, nôn mãi… cũng… quen rồi…”

Trời trong nắng ấm, gió nam ấm áp mơn man trên mặt. Không sai đây là tâm trạng hớn hở của tôi khi mới đặt chân lên chiếc thuyền lớn xa hoa này.

Chỉ là, sau một lúc hăng hái thích thú nhìn nước chảy, thì tôi đầu váng mắt hoa, tiếp đó là ói một trận be bét. Sở Sở bảo tôi quay về trong khoang thuyền nằm, nhưng tôi khăng khăng không chịu nghe thích tỏ vẻ anh hùng, kết quả không chỉ thành cẩu hùng nôn ra toàn nước chua, mà còn lăn đùng ra xỉu ngay trước khi đang trên đường “bò về” khoang thuyền, thất tha thất thểu đụng phải cột thuyền, khiến cho mặt mũi bầm dập, thành trò cười cho thiên hạ, chắc cười đến bảy ngày cũng chưa đã.

“Lăng nhi khả ái thế này, mà lại bị say sóng.”

Trừng mắt dữ tợn, ráng nhịn xuống tuyệt không đáp lời. Đối phó với loại ác nhân như Đông Phương Cửu này, chỉ có thể áp dụng ba mươi sáu kế … khụ… ‘né’ vi thượng sách.

Đừng hỏi tôi, vì sao lại đi cùng hắn trên một chiếc thuyền, bởi vì ngoài hắn ra, còn có tên thất phu Hiên Viên Tiêu kia nữa! Vả lại, chúng tôi là kẻ đi nhờ, chiếc thuyền này là của Kim Quốc, của “người nhà” họ “Hiên Viên “!

Cột buồm, boong thuyền làm từ cây trẩu sau khi được ngâm nước, dưới ánh triều dương rực rỡ sáng chói, trên nền ráng chiều đỏ tía, dường như mạ một lớp vàng lá (cộng 100 từ miêu tả vẻ xa hoa của chiếc thuyền). Đây là sự hùng mạnh của Kim Quốc, đến cả một chiếc sưu thuyền mà cũng phải “ăn diện” như thế này, tất cả đều thể hiện địa vị không ai sánh bằng của Kim Quốc trong bốn nước. Hiên Viên Tiêu, trong ngoài hắn đều phải làm cho chói lọi nhất.

Cuộc “tụ họp của những người đứng đầu bốn nước” ba năm một lần này, năm nay được cử hành ở Ngôn Quốc, lần trước là ở Ngọc Quốc chúng ta, cũng từ lần đó mà Hiên Viên Tiêu và Sở Sở để mắt đến nhau. Có điều lần trước Ngôn Quốc không dự họp, bởi vì Ngôn Quốc vô chủ. Đó là lý do mà trong nhóm người chúng tôi chưa ai từng gặp Âu Dương Vân, nhưng mà, ha ha, hắc hắc, chỉ có mình tôi biết hình dáng Âu Dương Vân như thế nào, trong lòng đắc ý vô cùng…

Rất kỳ vọng được gặp mặt Vân soái ca, nếu không phải vì gặp hắn sao tôi có thể vừa “đe dọa” vừa “dụ dỗ” thằng em trai dễ thương nghe lời của mình, cố ý dùng thân phận trưởng công chúa của Ngọc Quốc tới tham gia “hội nghị bốn nước” chứ! Nhưng thật ra tôi vẫn phải đi nhìn một cái, xem Vân soái ca thanh lãnh cô đạm trong sách của tôi đẹp đến xuất thần nhập hóa ra sao! Tôi hãy còn chìm đắm trong ảo tưởng tốt đẹp của mình, không chú ý đến hai “khẩu súng” đang hướng về phía tôi mà bắn tới.

“Ui da đau!” Đập vào bàn tay bị chứng quá khích của Đông Phương Cửu, tôi giận dữ nói, “Ngươi điên rồi hả! Đau chết người có biết hay không!” Làm gì có ai lại đi bắn vào trán người ta như vậy? ! Ỷ mình biết võ công chứ gì? ! Coi chừng tôi tìm người chế dược liệu phế bỏ nội lực của anh!

“Nghĩ cái gì vậy? Nước dãi chảy ròng ròng. Ta còn tưởng cô đói bụng rồi chứ.”

Đông Phương Cửu nheo mắt nhìn tôi, cười mỉm chi, ngữ khí được lắm.

“Ha ha, có điều cô ăn rồi cũng uổng phí, ăn vô rồi ói ra cũng vậy.”

Quả nhiên, hắn đúng là tà ác. Những lời này mới đích thực là của hắn.

“Ôi, nhìn xem, Lăng nhi của chúng ta hai ngày nay gầy đi không ít. Aizz, khiến lòng ta đau nhói.” Vừa nói Đông Phương Cửu vừa vươn ra bộ móng vuốt lang sói của hắn, tôi vừa mới chuẩn bị định trình diễn “tư thế” linh hoạt của mình, thì vuốt sói của hắn đã bị một … cái “móng hổ” khác chặn lại rồi.

Hiên Viên Tiêu, đã ra tay.

“Đuôi thuyền gió lớn, Đông Phương huynh nên quay về khoang thuyền thì hơn!”

Hiên Viên Tiêu nhìn chẳng giống như đang hỏi ý kiến Đông Phương Cửu gì cả, rõ ràng là đang “tóm gọn” cánh tay giơ cao của người ta, kéo người ta xoay người đi, lôi người ta vào khoang thuyền mà.

A, vẫn là Hiên Viên Tiêu bá đạo hơn. Tên bạo quân tàn bạo vô nhân đạo này! Tuy rằng mắng hắn, nhưng mà ít nhiều gì cũng phải cảm ơn hắn, nếu hắn không ra tay kịp lúc, chắc tôi còn đang biểu diễn “lăng ba vi bộ”, dựa vào tình trạng cơ thể của tôi hiện tại, tư thế này cũng không thành vấn đề gì, đáng tiếc chân không có tí sức lực nào. Trên lộ trình đi Ngôn Quốc này, Hiên Viên Tiêu đối xử với tôi cũng từ miệt thị, cười nhạo, chuyển sang an ủi một cách cáu bẳn, thỉnh thoảng những lúc con hồ ly Đông Phương Cửu kia ra tay với tôi, hắn còn “ngầm” giúp tôi một chút.
Ngồi thuyền chẳng có việc gì để làm, không có cảnh vật gì đáng nói, chỉ có một chiếc thuyền đơn độc của chúng tôi, nhắm thẳng hướng đông mà đi tới, mỗi ngày ngoại trừ ăn rồi ói, ói rồi ngủ, cũng chẳng có chuyện gì khác.

Hành trình mất năm ngày, chúng tôi rốt cục cũng bước chân lên lãnh thổ Ngôn Quốc, một đảo quốc chú trọng lấy văn trị quốc, chú trọng phong thái quân tử.

Yên hoa tháng ba, đủ loại cây sinh trưởng, hoa nở chim bay, phong cảnh tươi đẹp.

Chỉ có Ngôn Quốc, một năm bốn mùa đều là tháng ba.

Mọi thứ ở đây đều khiến người ta cảm thấy thư thái, an tâm.

Một quốc gia tươi đẹp như vậy, một tiên cảnh nhân gian như vậy, có thực sự tránh khỏi tai ương địch họa, không chịu sự quấy nhiễu của loạn thế hay không?

Ánh nến lập lòe, những ánh sáng lờ mờ đan xen vào nhau, ảm đạm khiến người ta mơ màng muốn ngủ, buồn chán nằm ở trên giường chợp mắt, suy nghĩ của tôi lại nhẹ nhàng trôi xa. Đành chịu thôi, đã ở trong biệt viện của cái hoàng cung cổ điển lịch sự tao nhã này “nghỉ ngơi và hồi phục” tròn ba ngày rồi, thế nhưng ngay cả một cọng tóc của Vân soái ca tôi cũng chưa được thấy nữa là, mỗi ngày cũng chỉ có lão tể tướng họ Bạch đến đây “vấn an “, đầu tiên là giải thích lấy lệ cho chúng tôi một loạt các lý do chẳng đâu ra đâu vì sao Âu Dương Vân không thể tới, sau đó là lải nhải dài dòng nửa ngày hỏi han ân cần. Quả thực là một ông già lắm lời!

Chán! Chán quá đi!

Thò đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh trăng nhàn nhạt, bầu trời đêm tĩnh lặng trong veo, tại sao tôi lại phải ủ rũ trong phòng? ! Đứng dậy, tùy tiện khoác một bộ y phục, tôi hiên ngang khám phá hoàng cung Ngôn Quốc.

Tôi chưa bao giờ vui mừng vì mình là một kẻ dốt tìm đường giống như tối nay, tôi cũng chưa bao giờ cảm kích hành trình xuyên không của mình giống như tối nay.

Tôi đã gặp được hắn, một bóng người màu trắng cao lớn, lặng lẽ đứng dưới ánh trăng, mái tóc trắng óng ánh dài tới mắt cá chân tung bay như dòng suối.

Nếu như Nguyệt Cung thực sự có tiên nhân, vậy nhất định chỉ có thể là hắn.
Đó là một khuôn mặt tuyệt sắc vô song, trắng nõn không chút tỳ vết, chiếc mũi cao thẳng thanh tú, đôi môi mỏng đỏ hồng, hai hàng lông mi dài rủ xuống đôi mắt màu trắng bạc, long lanh trong trẻo, nhưng lại lộ ra vẻ thanh lãnh cô đạm.

Hắn cứ đứng như vậy, thanh lệ hơn cả phù dung, có thể so với vẻ thanh nhã trầm tĩnh của u lan, toàn thân tỏa ra một mùi thơm thoang thoảng, tựa như tiên nhân, cách biệt với tất cả tục vật hồng trần.

Đột nhiên một trận gió nhẹ thổi qua, những cánh hoa ngọc lan tung bay theo gió, một giọng nói như thuộc về thiên nhiên truyền đến tai tôi, đáng tiếc không một chút tình cảm nào.

“Trưởng công chúa, vẫn còn nhớ Âu Dương Vân sao?”

________________________________________

[1]Một NV trong lịch sử TQ. Muốn tìm hiểu thêm thì xem: http://vi.wikipedia.org/wiki/Tr%E1%BB%8Bnh_H%C3%B2a

[2] Một nhà thám hiểm người Anh

About Maroon & DuDu

Sometimes people put up walls, not to keep others out, but to see who cares enough to break them down.

12 responses »

  1. Annie nói:

    rot cuoc nu chinh se yeu anh nao day:-?

  2. thùy hương nói:

    thanks so much!!!!!!!!!!!

  3. vivienlevy nói:

    Em post C12 rồi đấy chị. Nhưng em thấy cách gọi có vẻ không đồng nhất giữa QL với SS >.< C11 chị dùng "muội" với "tỷ" còn C12 e lại dùng 'ta' với "ngươi" ^^! Vậy giờ thống nhất cách gọi nào đây chị?😀

  4. xMyDux nói:

    chiết thuyền này là của Kim Quốc, của “người nhà” họ “Hiên Viên “! => chiếc thuyền …

    Trời, tốc độ quá nhanh =.=

  5. vivienlevy nói:

    Ok ^^ Vậy để em sửa lại xưng hô trong C12 rùi từ những Chap sau vẫn tỷ muội nha chị Bao giờ chị Edit C13? Em có vài chỗ muốn hỏi, vì nó liên quan đến C14 mà em lại không hiểu >.<

  6. Bosua nói:

    Truyện này ngày càng hồi hộp. Cuối cùng cũng gặp soái ca xinh đẹp … hic hic. Thèm qua
    Thanks các sis đã dịch truyện

  7. panamitachan nói:

    tr ngày càng hay a ^^
    thank 2 pạn nhìu >.<

  8. pil nói:

    bạn này khoái chơi mý màu nổi quá =)) cả người mà trắng =)) tóc trắng dài tới mắt cá =’=
    thật là kinh dị à =))))

  9. icecream0806 nói:

    hihii… gặp Vân ca rùi🙂 sao hình tượng này giống tiên nhân quá… fức tạp rùi đây, Lăng tỷ sẽ nghiêng về bên nào?!

    Thanks Maroon&DuDu😀

  10. chieu tinh nói:

    kóa zan tình ah, hắc hắc

  11. Tks🙂
    Tóc anh dài tới mắt cá châno_O

Share your thoughts

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s