014
Giữa tiệc quyết đấu, Sở Sở khoe tài

Dịch: Vivien
Chỉnh dịch: Maroon


Sao nào, giờ lại muốn ăn sống nuốt tươi tôi sao?

Tôi ngoái đầu nhìn Sở Sở mỉm cười an ủi, sau đó liền thản nhiên đi đến chính giữa điện, tìm một nơi dễ gây chú ý nhất mà đứng, hắng giọng lấy hơi, hướng Đại Quốc Sư mỉm cười không nói, ngược lại đối với mọi người lại khẳng định: “Đúng vậy!”

“‘Đúng vậy’ cái gì?” Đã có người nhẫn nại không được gặng hỏi.

“Vô Ngôn quốc sư nói không sai. Thật không may, Thượng Quan Lăng cũng có nghe qua ‘Thần chỉ’ rồi.” Tầm mắt tôi từ từ đảo qua hết thảy những người trong điện, đương nhiên có cả ánh mắt vàng thoáng chút kinh thường của Hiên Viên Tiêu, và đôi mắt đen luôn có thâm ý khác của Đông Phương Cửu, “Thần nói: Ai có được ngọc, nắm giữ càn khôn.” Tôi cố ý dừng một chút rồi mới nói tiếp, “Không biết…’Ngọc’ mà “Thần chỉ” nói với Thượng Quan Lăng có phải cũng giống như nói với Quốc sư chăng?” Khiêu khích quay qua Vô Ngôn muốn gây hấn, nhíu lông mày, tôi thật muốn xem “Ngọc” của ông chỉ cái gì!

Vô Ngôn chỉ khẽ cười một tiếng: “Dĩ nhiên là ‘Xích ngọc’, chẳng lẽ ‘Thần chỉ’ còn có thể có cái khác hay sao?”

Ngất! Quả đúng là cái đồ hồ ly tinh ngàn năm! Đem viên gạch ném trở lại cho tôi! Được, cứ xem như ông thực sự có “thần chỉ” đi! Trước giờ ông vốn chỉ là một tên Quốc sư chết tiệt không tồn tại, tôi cho ông đắc ý!

“‘Thần chỉ’ đương nhiên không khác, cái khác chỉ có thể là lòng người mà thôi.”

Trong điện bất chợt xôn xao, những ánh mắt lúc trước nhìn tôi cay độc, trong phút chốc liền biến thành săm soi nghiên cứu, giống như dùng sức nhìn chằm chằm sẽ có thể xuyên thấu quần áo tôi xem rốt cuộc có cất giấu Xích ngọc làm của riêng hay không!

“Như Thượng Quan Lăng vừa nói lúc nãy, ‘Xích ngọc’ đã thất lạc mười lăm năm trước rồi.”

Lại là một loạt âm thanh ồn ào bàn tán, bọn họ quả nhiên không tin.

“Nhưng mà, Thượng Quan Lăng còn nghe một câu ‘Thần chỉ’ khác……” Tôi lại thành công tập trung ánh mắt mọi người, “Thần nói: Ngôn niệm quân tử ôn như ngọc.” (Mến người quân tử ôn hòa như ngọc.) Nói xong, tôi nhanh chóng trở về chỗ ngồi.

Đương nhiên, mọi người trong điện đều trợn mắt há mồm, trăm mối vẫn không có cách giải, chỉ có Vô Ngôn ném cho tôi một ánh mắt vừa như khâm phục vừa như cảnh cáo.

Hắn rõ ràng hiểu được ý tôi. Thật thông minh, ngay cả tôi lúc sáng tác tại chỗ cũng không thể nghĩ nhiều như thế, vậy mà hắn lại có thể lập tức liên hệ đến “bản thân”. Ai da, người này nếu bộ não cứ xoay chuyển nhiều quá, kỳ thật rất dễ dàng bị sập bẫy a!

Lúc này Vân tiên nhân đành miễn cưỡng mở miệng, thanh âm vẫn trong trẻo lạnh lùng, không chút cảm xúc.

“Các vị, chốc lát còn có ‘chu quả’ của Ngôn quốc đặc biệt dâng lên để thưởng thức.”

Âu Dương Vân thản nhiên buông một câu, làm cho mọi người đang đắm chìm trong quyền dục hơi chút định thần trở lại. Chỉ là, bữa tiệc tối nay có tiếp tục cũng bớt đi vài phần tư vị. Mọi người đều đang quan tâm đến cái câu “Thần chỉ” bâng quơ nhằm hãm hại Ngôn quốc kia của tôi.

Tôi đang ăn chu quả thơm ngon, cho vào miệng liền tan ra ngọt lịm, tôi lại ăn thêm quả nữa, những nam nhân dục vọng đen tối kia chắc là ăn uống chẳng ngon lành gì nữa! Khỏi cần nói, những ánh mắt tham lam đều là của những kẻ đến từ nước nhỏ. Nhìn xem Hiên Viên Tiêu, Đông Phương Cửu người ta kìa, ngay cả Vân tiên nhân bị cho là “yếu thế” cũng không thấy phản ứng gì.

Ah, quên chưa nói, trong [Tứ phân thiên hạ ] này, còn có vài nước phụ thuộc nho nhỏ, cũng chính là một số phiên ban sớm tách ra khỏi bốn nước Kim Ngọc Lương Ngôn.

Không ngờ một câu ‘tiên tri’ giả thần giả quỷ của Vô Ngôn và một câu ‘thần chỉ’ vô căn cứ của tôi, lại khiến các tiểu quốc vốn an phận bắt đầu rục rịch, đối với bọn họ mà nói đây phải chăng là một chuyện tốt.

“Xích ngọc”, chính là thứ ba anh đẹp trai kia muốn cướp, thế nên các ngươi cũng đừng có làm loạn a! Có trái ngon cũng chẳng đến lượt các ngươi đâu! Hiên Viên Tiêu sẽ tiêu diệt quốc gia các ngươi, Đông Phương Cửu sẽ diệt sạch tộc nhân các ngươi, về phần Vân tiên nhân thì… sẽ làm cho các ngươi chết cóng a!

Đang suy tư, tôi bất giác lại cầm một chu quả cho vào miệng, nhưng lại bị một bàn tay ngăn lại.

“Lăng nhi, đừng ăn nữa.” Lời nói vô cùng ôn nhu này, đương nhiên là do chị em tốt Sở Sở của tôi nói.

“Còn ăn nữa, ngày mai cô sẽ biết mùi!” Lời nói không giống người nói này, dĩ nhiên là từ miệng Hiên Viên Tiêu mà ra.

“Aizz, ngày mai trái tim ta lại phải vì Lăng nhi mà đau đớn……” Lời nói ghê tởm như vậy, xác định nhất định cộng thêm khẳng định là do tên ngu ngốc Đông Phương Cửu kia phun ra rồi!

Êh~ êh~! Tôi ném cho tên Đông Phương Cửu một ánh mắt căm ghét, đúng lúc đón nhận ánh mắt tư tình của hắn, không nhịn được rùng mình nổi hết cả da gà.

“Công chúa, ‘Chu quả’ rất bổ, không nên ăn quá nhiều. Nếu Công chúa thích, Âu Dương mỗi ngày phái người mang tới tiểu các tặng công chúa.” Thanh âm mềm mại dễ nghe, chỉ có thể là Vân tiên nhân nhà tôi nói mà thôi! Tôi lập tức đáp lễ hắn bằng ánh mắt tràn ngập thâm tình cùng cảm kích. Cũng không biết hắn có thấy trong mắt tôi gợn sóng~ sóng~ sóng~ sóng~ nước thu hay không a~!

Vân tiên nhân nở nụ cười, hắn cười rồi. Ai da, tiên nhân lại cười với tôi ư! Hắn thật sự quá đẹp, khi cười lại càng không gì sánh được. Xong rồi, tôi tám phần là thất thủ rồi! Không thể nào a, không thể thành như vậy được! Nơi này cũng không phải nơi để tôi ở lâu, tỉnh tỉnh, Thượng Quan Lăng cô mau tỉnh lại cho tôi!!!

Trời ạ, sao tôi lại tự xưng là Thượng Quan Lăng?! Tôi…… tôi……

“Nghe nói trưởng công chúa từng đứng trước mặt Ngọc đế quá cố mà thề rằng nhất định sẽ phụ tá đệ đệ Thượng Quan Thiên yên vị Ngọc đế, trong vòng trăm năm không ai dám xâm phạm thiên uy Ngọc quốc. Vô Ngôn hiếu kì…lời nói ấy của công chúa thật sự là có khát vọng như vậy, hay chỉ là để làm yên lòng Ngọc đế sắp đi về cõi tiên?”

Lão già Vô Ngôn kia, có phải không muốn cho tôi yên ổn mà ăn bữa cơm hay không?! Những lời kia là “Thượng Quan Lăng” nói, có phải tôi đâu, cô ta có cái khát vọng hay không ông đi mà hỏi cô ta, mau tìm một cây bảo đao mà kề lên cổ, ông sẽ có được đáp án nhanh thôi!

“Quốc sư đại nhân, hình như đây là — dạ tiệc mà?” Tôi thẳng thừng biểu đạt những bất mãn tích tụ trong lòng nãy giờ.

Mắt thấy Vân tiên nhân định mở miệng giải vây cho tôi, nào ngờ tên ngốc Đông Phương Cửu chết dẫm kia đã tiếp lời rồi, rõ ràng là cùng một giuộc với lão hồ ly tinh Vô Ngôn kia mà!

“Phải đó, bổn vương cũng rất tò mò về trí tuệ vô song của Ngọc quốc trưởng công chúa, nên cũng muốn biết biện pháp gì có thể làm cho Ngọc quốc trăm năm an khang a?”

Biện pháp gì?! Chính là đem hai cái kẻ bại hoại là ngươi và Hiên Viên Tiêu giải quyết hết đi, không chỉ có Ngọc quốc an khang mà khắp thiên hạ đều yên ổn!

Vô Ngôn lại chen vào nói: “Vô Ngôn thân là quốc sư, có trách nhiệm phân ưu với vương của ta, nếu có được sự chỉ giáo của trưởng công chúa thì cũng là cái phúc của Ngôn quốc ta.”

Nụ cười rõ ràng y hệt như một tên gian thần, lại còn muốn giả dạng bộ dáng trung thần nữa! Thật đáng xấu hổ!

Những lời rì rầm lại bắt đầu xôn xao hết đợt này đến đợt khác, nhưng bọn họ chủ yếu đều đã nhất trí, chính là chờ tôi xấu mặt. Tuyệt đại đa số những người trong đại điện này đều cảm thấy một nữ nhân như Thượng quan Lăng thì có thể có cái kiến thức gì chứ? Có thể có cái khát vọng gì a! Nhiều lắm thì cũng chỉ là một nữ nhân có chút thông minh ngoan độc mà thôi.

Mấy chuyện này, tôi nhịn. Không phải là nhằm vào tôi hay sao? Mấy thứ này thì nhằm nhò gì so với những câu “lời hay ý đẹp” mà bạn đọc để lại hối thúc tôi post truyện! Ha ha ha… Cũng quá coi khinh tôi rồi! “Thượng Quan Lăng” hiện tại là tôi, da mặt cực dày, cộng thêm năng lực đối kháng sự đả kích, không thể đem so sánh với “Thượng Quan Lăng” khoái sĩ diện kia đâu nha!

Phép khích tướng, đối với tôi vô dụng! Muốn lời nói suông từ miệng tôi á? Cho mấy người đắc ý hả!

Chỉ là……

“Ngọc quốc có thể có cái gì, ngoại trừ ngọc ra, thì chính là mỹ nhân a……”

“Hắc hắc…… đúng đúng……”

“Công chúa thì sao nào, sớm muộn gì mà chẳng phải đi ‘hòa thân’……”

Tôi không nghe thấy gì hết, không nghe thấy gì hết! Có người “miệng thối” tôi làm như không nghe!

“Dĩ nhiên là ‘Quốc phú binh cường’!”

Lời này thật không phải tôi nói, miệng của tôi bị thức ăn chiếm mất rồi!

Khẩu hiệu mạnh mẽ ôn nhu động lòng người như vậy là do Sở Sở nói.

Ôi~ không ngờ cái con cáo già Vô Ngôn này lại có thể làm cho người nhà tôi rơi vào bẫy……

About Maroon & DuDu

Sometimes people put up walls, not to keep others out, but to see who cares enough to break them down.

7 responses »

  1. yuki nói:

    truyen hay qua ^^

  2. icecream0806 nói:

    Càng lúc càng hấp dẫn. Anh Cửu quả là sắc lang🙂 toàn nói những lời mờ ám.
    Có ai bít “chu quả” là thứ quả gì k nhỉ, đọc thấy thèm… k bít bổ kỉu gì😀 hihii…
    Thanks 2 nàng lắm lắm!

  3. miumiuxinh nói:

    Ss ơi , chu quả là quả gì ạ ? Em tra trên Google nhưng không thấy .

  4. chieu tinh nói:

    haiz, tỷ àh, đừg đê bị dụ chứ

  5. Haiz~ SS muốn ra gió hay cố tình ra gió đây (?3?)
    Tks🙂

Share your thoughts

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s