Chương 36

Đáng thương thay, lợn lành chữa thành lợn què

Edit: DuDu

Chỉnh sửa: Maroon


Lão hồ Vô Ngôn ly khóe mắt mang theo ý cười tiến vào.

Thấy lão, tôi cũng chẳng buồn tức giận, tức giận cũng không làm được gì, vừa mới chuẩn bị mở miệng mỉa mai lão vài câu, không ngờ Vân tiên nhân đã mở miệng nói ra bất mãn trong lòng trước.

“Quốc sư chưa được bổn vương cho phép tự ý xông vào tẩm cung bổn vương, không biết có việc gì gấp như vậy?” Giọng nói lạnh như băng, tỏ rõ uy quyền đế vương.

Tôi nghe nói vậy, trong lòng thật sảng khoái, vẻ vui mừng hiện rõ, lập tức há miệng, cười to khoái chí, Vô Ngôn cũng không giận, trước tiên nhìn sang chỗ tôi rồi lại chuyển hướng sang Vân tiên nhân, hơi khom người, cười nói: “Vương, Vô Ngôn biết tội .”

Biết tội?! Vậy là tốt rồi, mau mau ra lệnh trảm, lập tức hành quyết đi! Tôi gắng sức ra ám hiệu cho Vân tiên nhân, chỉ tiếc Vân tiên nhân không nhìn tôi, hắn đưa lưng về phía tôi, đối mặt với Vô Ngôn.

“Vương, Vô Ngôn chọn được hai ngày lành để Vương lựa chọn.” Vô Ngôn tiến lên hai bước, tới gần Âu Dương Vân.

“Việc này sẽ bàn sau.” Âu Dương Vân chưa cho Vô Ngôn cơ hội nói.

Vô Ngôn cười cười, quay sang phía tôi, hỏi: “Chẳng hay Vương phi có thể lập tức viết cho Ngọc đế một phong thư được không?”

“Ai là Vương phi của ngươi!” Tôi giận, “Bảo ta viết thư cho đệ đệ làm gì?!”

“Vô Ngôn! Khanh có thể lui xuống trước!” Âu Dương Vân giận dữ, con ngươi màu bạc trong nháy mắt ánh lên bén ngót.

Vô Ngôn xoay người, cười tủm tỉm hỏi Âu Dương Vân: “Vương, Vô Ngôn có nên giải đáp câu hỏi của Vương phi trước? Hay là cứ lui xuống trước, lần sau sẽ trả lời?”

Sao tôi lại ngửi thấy mùi thuốc súng nồng nặc nhỉ?! Lén lút nhìn Vân tiên nhân, ặc, ánh mắt kia sắc bén vô cùng! Lúc này tôi cũng không nên nói chen vào, sớm biết tôi đã không hỏi.

Vô Ngôn đọc ra ý tứ thỏa hiệp trong mắt Âu Dương Vân, đương nhiên cũng có cảnh cáo, nhưng lão vẫn làm như không hiểu, nhìn chằm chằm vào Âu Dương Vân, lặp lại lời nói một lần nữa: “Vương, Vô Ngôn có nên giải đáp câu hỏi của Vương phi trước? Hay là cứ lui xuống trước, lần sau sẽ trả lời?”

Tôi muốn té xỉu, không thể không chọn tôi à, củ khoai lang nóng bỏng tay này cũng không thể nhận!

“Aizz ~~~ ta chóng mặt quá ~~~ Tiểu Tạc Tử ~~~~” Lạy chúa, thật buồn nôn, loại thay đổi này thật khó diễn.

“Lăng nhi, làm sao vậy?” Âu Dương Vân bước nhanh đến, vòng tay ôm tôi, trong mắt dâng lên vẻ lo âu săn sóc.

“Không…… Không có gì……” Bị hắn ôm như vậy, tim tôi nhảy bùm bụp, không bệnh cũng bị làm cho có bệnh mất, “Chỉ là…… đầu tôi hơi choáng……”

“Vậy mau lên giường nghỉ ngơi chút.” Dứt lời lại bế tôi, không thèm đếm xỉa sự tồn tại của Vô Ngôn, đặt tôi trên long sàng, còn đắp chăn cho tôi, dịu dàng sờ trán xem nhiệt độ, nhận thấy mọi thứ đều bình thường, trên mặt của hắn mới lộ ra vẻ bình tĩnh.

Tôi đột nhiên cảm giác như mình có lỗi, dứt khoát nhắm mắt lại không nhìn hắn nữa.

“Vương phi không khỏe trong người, Vô Ngôn xin cáo lui.” Vô Ngôn cười nhạt, phất tay áo đi thẳng, cho đến khi lão ra khỏi phòng Âu Dương Vân cũng không thèm liếc lão một cái.

Một hồi lâu sau, Âu Dương Vân mới mở miệng: “Lăng nhi, y đi rồi, nàng có thể mở mắt.”

Đổ mồ hôi, tôi giả bộ giống như vậy mà còn có thể bị nhìn ra! Miễn cưỡng mở mắt, ngờ vực hỏi: “Làm sao huynh biết ta không ngủ?”

“Ha ha,” Âu Dương Vân nở nụ cười, một ngày lại nở nụ cười tới hai lần! Hắn dịu dàng xoa xoa tóc tôi, con ngươi màu bạc tràn đầy ôn nhu, tiết lộ ngọt ngào trong lòng, “Vì hiểu, nên biết.”

Tôi lại càng không hiểu, trừng mắt hỏi: “Huynh hiểu ta?”

“Ta cho rằng ta đã hiểu Lăng nhi.” Lời đáp nhẹ tựa gió thoảng.

“Chỉ sợ người huynh hiểu không phải ta……” mà là Thượng Quan Lăng dưới ngòi bút của tôi……

Bỗng dưng, Âu Dương Vân không hề báo trước cầm cổ tay tôi lên, vuốt ve vòng ngọc đỏ thẫm lão hồ ly Vô Ngôn “tặng cho”, miệng hắn tựa như thì thào tự nói, nhưng lại không nghe thấy tiếng, nhìn khẩu hình tôi cũng chẳng đoán ra cái gì, chỉ có thể bất đắc dĩ nhìn hắn. Sau một hồi lâu, Âu Dương Vân mới buông cánh tay đeo vòng sắp tê liệt của tôi.

“Lăng nhi thật sự không nhớ sao?”

Có lẽ là Vân tiên nhân rất mù mờ, bằng không sao tôi lại nghe thấy thanh âm của hắn lại khắc khoải như vậy. Tôi đành phải che giấu lương tâm, cắn răng, thành kính nói: “Nhớ chứ……”

Tôi viết làm sao lại có thể không nhớ? Đúng không?! Tôi cũng không phải là lừa anh……

Con ngươi màu bạc gợn sóng dữ dội, hắn dường như có phần kích động, thanh âm trong trẻo nhưng lạnh lùng khẽ run run: “Thật sao?”

“Thật mà!” Tôi gật đầu, “So với vàng 24K còn thật hơn!” Ặc…… nói lộn…… Có điều may là Vân tiên nhân còn tại chìm đắm trong đại dương hạnh phúc mênh mông, không chú ý đến nửa câu nói sau của tôi.

Nhìn dung nhan tuyệt sắc của Vân tiên nhân cách mình càng ngày càng gần, trong lòng hồi hộp một chút, thầm kêu không ổn! Không tự chủ lùi về phía sau, mãi cho tới khi gáy đụng vào vật gì cứng cứng……

Oái…… Quay đầu nhìn…… Lại là đầu giường! Sao lại giống cảnh tôi ở Tiên Nguyệt phường trêu chọc Bích Quân thế này?!!

Không tốt!

Tôi trấn định nhìn Vân tiên nhân, nhẹ nhàng hỏi: “Huynh cô đơn lắm sao?”

Đột nhiên con ngươi sắc bạc của Âu Dương Vân lóe lên lạnh lẽo không ham muốn.

Tôi nuốt một ngụm nước bọt, bốn phía thật yên tĩnh, tôi chỉ nghe thấy tiếng trống ngực đập thình thịch của mình: “Huynh hoàn mỹ như vậy, chắc sẽ rất cô đơn?” Tôi thử đưa tay áp vào mặt của hắn, vừa mới chạm vào, thình lình cảm thấy toàn thân lạnh buốt, trong lòng đột nhiên dấy lên nỗi thương tiếc không biết từ đâu,“Một mình đứng trên cao nhìn thiên hạ, không tìm được người ngang hàng với mình. Thật khổ sở phải không?” Đầu ngón tay nhẹ nhàng chạm đến tóc mai hắn, nhẹ nhàng vuốt ve từng sợi từng sợi, bồi hồi, “Huynh biết không, huynh thật sự rất đẹp, rất hoàn mỹ, huynh có một đôi mắt trong veo vô cùng, còn có một mái tóc hoàn mỹ không tỳ vết.”

Tâm tình Âu Dương Vân lúc này, không phải khiếp sợ, mà là rung động. Những lời Thượng Quan Lăng vừa nói, độc nhất vô nhị như những lời mười lăm năm trước từng nói với hắn, trong lòng Âu Dương Vân nhất thời cảm thấy tất cả đều hạnh phúc, hạnh phúc tương lai, hạnh phúc không hề cô độc tịch mịch……

Âu Dương Vân vĩnh viễn không quên được mười lăm năm trước khi người con gái tên Thượng Quan Lăng rời đi, ngoái đầu lại mỉm cười, đôi mắt tròn tròn cong lên, con ngươi xanh biếc lưu chuyển ánh lên sắc bạc.

“Lăng nhi……” Âu Dương Vân cười, như hỏi lại, hoặc như chứng thực, “Có nàng ở bên ta sẽ không cô đơn.”

Ê…… Không phải chứ?! Tôi sẽ rời đi mà! Ông trời ơi! Hình như chuyển nhầm đề tài rồi……
Ngay tại thời khắc xấu hổ này, Tiểu Tạc Tử chớp đúng thời cơ tiến vào, khi hắn thấy Vân tiên nhân điềm đạm ngồi trên long sàng, bát chè đậu xanh hắn bưng trên tay dâng tôi toàn bộ đều cống hiến hết cho sàn nhà.

“Chủ tử, đậu xanh của người…… Vương…… Vương……” Tiểu Tạc Tử quỳ sụp xuống đất không đứng dậy.

Lên trên

About Maroon & DuDu

Sometimes people put up walls, not to keep others out, but to see who cares enough to break them down.

16 responses »

  1. Tiểu Châu nói:

    Chem chem chem

    TC và đồng bọn😡

  2. Maligo nói:

    ah, vip 3, ta được cái phong bì rùi😀

  3. Pekiu nói:

    Lần đầu com!
    Vip3^^

  4. mai huong nói:

    hic.ngong nag mai a.thanks nag nha

  5. yansue nói:

    Ta nhảy vào ghế 3
    Đọc chùa nhiều giờ mới com cho bạn thật ngại quá * Đỏ mặt*

  6. sunflower198 nói:

    Van tien nhan dag iu, dag thuog wa . ko biet sau TQL thah voi ai nhi??? thanks u

  7. Nắng nói:

    mấy ss ơi, mấy ss dịch tiếp Vương phi thất sủng đi ^^^

  8. vanpea nói:

    Hay quá..thanks nàng nhìu..

  9. thuy nói:

    Phu, hay qua. Thanks

  10. bekipo nói:

    ôi, tội nghiệp Vân tiên nhân của ta

  11. letuyet nói:

    Hớ hớ thế là tên tjểu tháj jám phá vỡ đoạn hay

  12. letuyet nói:

    Ta thường xuyên vào nhà nàng nhưng con đt rở chứng ko commet đc. Hjc. Thanks nàng đã edjt nha

  13. icecream0806 nói:

    Em iu Vân tiên nhân. Anh ấy xứng đáng ở bên Lăng Nhi… ss Maroon, ss sửa lại kịch bản đc hok zạ😥

Share your thoughts

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s