Chương 37

Thật không thể ngờ, chưa bao giờ nghĩ đến ( 1 )

Dịch: Maroon


Bước sang ngày thứ ba! Sau khi tôi lành bệnh đã ở lại tẩm cung của Vân tiên nhân “quấy rầy” ba ngày rồi! Sao tôi có thể cho phép một việc bất lịch sự như thế xảy ra? !

Trong những ngày tháng hạnh phúc tưởng như kéo dài hai năm này, tôi trốn Vân tiên nhân leo qua cửa sổ, khi thấy bộ mặt lạnh như tiền của đám thủ vệ ngoài cửa sổ, tôi cười cười lại lủi trở về phòng; ý đồ của tôi lúc đi dạo trong vườn là sẽ bỏ lại Tiểu Tạc Tử lúc nào cũng lẽo đẽo sau lưng mà đào tẩu, thật đáng tiếc nếu không phải Tiểu Tạc Tử tìm được tôi đúng lúc, thì e rằng tôi sẽ một mình lẩn quẩn tại một xó xỉnh nào đó trong cái hoàng cung rộng thênh thang này suốt cả đêm.

Cho nên, hôm nay tôi có một quyết định vĩ đại không gì sánh được, một hành động vĩ đại không gì sánh được!

“Khụ khụ… Tiểu Tạc Tử!” Tôi khẽ gọi.

Tiểu Tạc Tử cấp tốc từ phòng ngoài đi vào phòng trong chờ lệnh.

“Tiểu Tạc Tử…” Theo bạn bộ dáng hiện tại của tôi ra sao? Nghe đâu trong đôi mắt màu xanh thường lóng lánh nước hồ thu, khuôn mặt nhỏ nhắn hồng hào mang vẻ bàng hoàng bất lực, đôi môi đỏ tươi tựa như mở ra tựa như khép lại. Khụ khụ… Đừng hiểu lầm, tôi không hề có bất cứ ý nghĩ không an phận nào đối với tên tiểu thái giám còn ủy mị hơn cả tôi lúc này đâu nha, tôi chỉ là đang tạo phông cho một vở kịch, chuẩn bị xuất chiêu.

Nhưng tôi vừa mới chuẩn bị chính thức mở miệng thì Tiểu Tạc Tử bỗng quỳ xuống đất nghe một cái ‘thụp’, run rẩy lí nhí nói: “Chủ tử, Lăng chủ tử, xin đừng làm khó dễ nô tài…”

Gì? ! Chuyện này là sao? ! Tôi còn chưa nói tiếng nào mà, sao lại làm khó dễ cậu chứ? ! Tuy rằng lời mà tôi đang sắp nói cũng có chút làm khó cho cậu ta… nhưng Tiểu Tạc Tử học được cách tiên tri từ khi nào vậy? ! ! !

“Aizzz, Tiểu Tạc Tử, ta còn chưa nói cái gì hết mà, sao lại làm khó dễ ngươi được? !” Tôi thu hồi vẻ mặt khiến người ta phải nổi da gà, trở lại bình thường hỏi hắn.

“Chuyện đó… Vương… Vương thượng nói…”

“Vân tiên nhân? Y nói cái gì? !”

“Vương thượng nói… khi khi nào Lăng chủ tử nhìn nô tài bằng vẻ mặt rất oan uổng, rất vô tội, rất bất lực… thì … nô tài … nô tài chỉ cần quỳ xuống nói với Lăng chủ tử ba chữ…”

“Ba chữ gì? !” Trò đùa này Vân tiên nhân lôi ở đâu ra vậy?

“Tiên Nguyệt Phường…” Tiểu Tạc Tử cúi gằm mặt, quỳ dưới đất, thân thể run run.

Im lặng một lúc lâu, tôi khẽ thở dài, nhỏ nhẹ bảo với Tiểu Tạc Tử: “Đứng lên đi, trên đất lạnh đó.”

Tiểu Tạc Tử ngẩng đầu nhìn, thấy tôi không tức giận, liền run rẩy đứng lên.

“Tiểu Tạc Tử, dẫn ta đi tìm Âu Dương Vân.”

Tâm trạng tôi thật tình không vui, rất sa sút, bởi vì hình tượng Vân tiên nhân trong lòng đã thay đổi. Hắn nên có cái dáng vẻ lạnh lùng thanh cao của một vị tiên nhân, nhưng điều đó cũng không có nghĩa là hắn có thể vô tình, hắn nên là người không màng thế sự, chứ không nên là kẻ tâm cơ trùng trùng. Hình tượng như vậy không thích hợp với hắn, không thích hợp chút nào…

Theo Tiểu Tạc Tử đi tới dưới táng cây hoa ngọc lan nơi tôi và Âu Dương Vân lần đầu gặp nhau, Âu Dương Vân vẫn đứng dưới gốc cây như lần đó, cũng là con người đó, nhưng vì sao cảm giác đã thay đổi?

“Tiểu Tạc Tử, ngươi lui xuống trước đi.” Tôi nói.

“Dạ, chủ tử.”

Âu Dương Vân xoay người nở một nụ cười dịu dàng nhìn tôi, đôi mắt màu bạc tỏa ra ánh nhìn ấm áp, mà nếu để cho sự ấm áp hiếm có này đóng băng trở lại một lần nữa, e rằng sẽ không phải chỉ là băng sơn đơn giản như vậy.

Nhưng tôi lại không còn lựa chọn nào khác, không làm rõ chuyện này thì sẽ càng gây tổn thương sâu sắc hơn. Tôi vẫn giữ một câu nói duy nhất, trong cái thế giới hư vô này, Vân tiên nhân là người mà tôi không muốn làm tổn thương nhất.

Lên trên

About Maroon & DuDu

Sometimes people put up walls, not to keep others out, but to see who cares enough to break them down.

7 responses »

  1. Vanpea nói:

    Thanks nàng.

  2. Nhi nói:

    đấy Vân tiên nhân hành xử bá đạo quá, không có mấy phần ngọt ngào như Đông Phương Cửu

  3. mailinh nói:

    e d0ng y vs chj Nhi d0, DPC de thu0ng nhat, nhug Van tien nhan hjeu Lang tj qua

  4. bekipo nói:

    o o.ta yen van tjen nhan nhat

  5. mai huong nói:

    thanks nag nha.n mo hoi ngan oaoao

Share your thoughts

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s