Chương 38

Thật không thể ngờ, chưa bao giờ nghĩ đến (2)

Edit: Sunshine | Vivien Levy

Chỉnh sửa: Maroon


“Vân lăng vương.” Đây là lần đầu tiên tôi gọi hắn như vậy.

Âu Dương Vân thoáng sửng sốt, rồi tiến tới vài bước, hỏi: “Lăng nhi, có chuyện gì sao?”

“Thả ta đi.” Tôi nhìn hắn, thành khẩn cầu xin.

“Tại sao?” Đôi ngân mâu Âu Dương Vân trong khoảnh khắc liền trở lại vẻ lạnh lẽo ban đầu.

“Vân tiên nhân, ta không muốn gả, không phải nhắm vào ngài, mà là ta cảm thấy……” Tôi cố tìm từ diễn đạt, “Ta cảm thấy…… ta thích một cuộc sống độc thân.” Ngẩng đầu nhìn thẳng vào ánh mắt hắn.

Âu Dương Vân khẽ cười hai tiếng, tiếng cười thoát ra nghe có chút thê lương, “Lăng nhi, lý do này của nàng gọi là gì?” Xoay người, đưa lưng về phía ta, ngắt một cành ngọc lan, lạnh lùng nói,“Trở về đi.”

“Âu Dương Vân!!!!!!!” Tôi bước tới, nắm lấy cánh tay phải của hắn, buộc hắn quay lại đối diện với tôi. Hôm nay tôi nhất định phải nói rõ ràng với hắn, tôi nhất định phải rời khỏi chỗ này! “Ngài đừng tin cái Thần chỉ chó má mà Vô Ngôn nói, ta căn bản không phải Vương phi trời chọn gì cả, ngài không nên tin hắn! Thật đó!” Tôi ra sức lay động Vân tiên nhân, hy vọng trong ánh mắt hắn có thể có chút tình cảm, cho dù có là phẫn nộ cũng tốt a, tôi thực chịu không nổi cái loại bất luận thế nào vẫn lạnh lùng này, nhìn vào khiến người ta sao mà đau lòng…

“Lăng nhi……” Âu Dương Vân cười cười, nụ cười rất nhạt, lòng tôi thực vô cùng chua xót,“ Không phải nàng nói mình nhớ rõ sao?”

Nhớ rõ?! Nhớ rõ cái quái gì chứ! Câu nào?! Tôi mỗi ngày đều nói chuyện được chưa?! Làm ơn đừng có chơi trò bí hiểm với tôi nữa!

“Rốt cuộc là câu nào?! Mỗi ngày ta đều nói rất nhiều!!! Ta có thể nhớ linh tinh, nhớ lộn xộn, ngài nói thẳng cho ta biết là câu nói nào, có được không?!!! Được không hả!” Tôi kì thực sắp điên rồi, nói cho cùng thì tôi đã nói cái gì mà khiến Vân tiên nhân mãi nhớ nhung trong lòng đến như vậy! Rốt cuộc là cái gì!

Bờ vai Âu Dương Vân dường như khẽ run lên, hắn nhẹ xoay người, cành ngọc lan trong tay nát vụn, từng mảnh từng mảnh bay bay theo gió……

“Mười lăm năm trước, Lăng nhi đã nói, muốn ở bên ta, mãi mãi.”

Kinh hãi! Cả người tôi chấn động cứng đờ! Giống như là bị điện giật.

“Lẽ nào Lăng nhi thực sự đã quên rồi?”

Âu Dương Vân nhìn tôi, ánh mắt bạc không chút tình cảm, nhưng lại mỏng manh như ngọc lưu ly, dễ vỡ, rất dễ vỡ. Tôi không muốn phải khiến hắn tổn thương, tôi sợ làm hắn đau lòng, nếu là bạn thì sẽ trả lời hắn thế nào? Phải trả lời thế nào a!……

Đôi mắt Âu Dương Vân khẽ hạ xuống, khóe mắt lơ đãng trên mặt đất, sau mới lạnh lùng nói: “Quên cũng không sao, ta còn nhớ là được rồi.”

Chỉ còn lại một nhánh hoa ngọc lan xơ xác, nằm trong tay hắn nháy mắt liền bị thiêu cháy thành hư vô, đám bụi xám hòa tan vào trong gió.

“Lăng nhi hẳn vẫn còn quan tâm đến người trong Tiên Nguyệt Phường.”

Âu Dương Vân mỉm cười, hắn chưa bao giờ để lộ ra dáng vẻ tươi cười đến vậy, khiến tôi sợ hãi, lòng run rẩy.

Sau vài giây khiếp sợ, tôi cũng cười với hắn, rất tuyệt tình nói ra một đoạn thế này: “Vân Lăng vương có thấy Thượng Quan Lăng ta quan tâm đến tính mạng của cá nhân nào sao? Ha ha, ta cho rằng, bọn họ có thể vì ta — vì Trưởng công chúa Thượng Quan Lăng của Ngọc quốc mà chết, đó là cái phúc của bọn họ, là mấy đời tu tâm tích đức!” Cười lạnh một tiếng,“ Cho nên, nếu Vân Lăng vương thấy rằng giết bọn họ mà có thể hài lòng, có thể để Thượng Quan Lăng quay về Ngọc quốc, thì cứ giết đi, Thượng Quan Lăng ta không mảy may luyến tiếc!”

Nói xong, tôi phất áo bỏ đi.

Trái tim, dường như không còn đập, trái tim, đã bị đóng băng.

Lên trên

About Maroon & DuDu

Sometimes people put up walls, not to keep others out, but to see who cares enough to break them down.

16 responses »

  1. Bear mập nói:

    tem

  2. bekipo nói:

    phong bj

  3. Maligo nói:

    ghế ngồi😀

  4. bekipo nói:

    oj,ta thuong van ca

  5. mailinh nói:

    dung la ko the ng0 dc

  6. yui313 nói:

    tội vân ca ghê😦

  7. mai huong nói:

    sac.the thi con j cho ta?????

  8. Nhi nói:

    thái độ của Vân tiên nhân kỳ ghê, giống như hoàng hoa khuê nữ bị thất thân đòi kẻ kia phải chịu trách nhiệm cả đời vậy, thiếu mỗi tự tử thôi

  9. icecream0806 nói:

    ui anh Vân… sao lại đến nông nỗi này😦 đã chờ nàng hơn chục năm rùi còn j………………
    Iu một người và làm mọi cách để có đc người đó đâu phải là cái tội. Iu là phải thể hiện, dù người k iu ta thì ta cũng k hối hận vì mình đã cố gắng hết sức.

  10. panamitachan nói:

    vẫn cứ là kết Cửu ca nhất :”>
    đã đảo Vân ca =))

  11. rosie nói:

    e thấy chính vì hành động uy hiếp của Vân tiên mà làm cho mình ở thế thua cuộc ngay từ đâu. Chỉ tiếc cho một soái ca hic….

Share your thoughts

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s