046

Định đấu với ta, coi ai liều hơn!

Dịch: Dudu

Chỉnh sửa: Maroon


Âu Dương Vân trầm mặc hồi lâu, mãi đến khi cánh tay đang giơ lên của ta tê rần, hắn mới chậm rãi mở miệng: “Vậy thì ngươi hãy thay Lăng nhi ở bên ta.”

Ta điên đầu vì hắn mất, không ngờ hắn coi ta là một thế thân a, là một kẻ thay thế cho Lăng nhi, thì ra Vân tiên nhân ngài bởi vì một mình trên cung trăng lạnh lẽo cũng cần như Hằng Nga ôm con thỏ vào lồng ngực mới ấm áp, phải không?

Đáng tiếc, ta không phải thỏ ngọc, thỏ ngọc là giống đực, còn ta là nữ nhân hàng thật giá thật a!

“Nằm mơ!” Lần này, hai chữ thánh thót như thế là từ ta miệng nói ra .

Âu Dương Vân hơi sửng sốt, tiếp tục lấy đôi mắt bạc sắc bén thê lương liếc ta. Có điều, ai sợ ai a, cũng không phải chỉ mình ngươi mới có mắt! Mắt của ngươi màu bạc, của ta là màu xanh biếc nha? Của ngươi giống ma quỷ, của ta còn giống Lang Vương nha!

Ta nhìn lại hắn, trợn tròn to mắt nhìn lại hắn, ta ngay cả mắt cũng không thèm chớp, xem độ sát thương của ai mạnh hơn!

…… cay mắt quá, muốn…muốn khóc quá……

“Ngươi vẫn còn nhớ đến đám người trong Tiên Nguyệt phường chứ.” Âu Dương Vân mà lại nói một câu như vậy.

Hắc hắc, ngươi khinh ta là con ngốc sao? Ngươi giả trang Bích Quân, những kẻ bên trong Tiên Nguyệt phường của ta bị ngươi bắt có mấy người có thể là người Ngọc quốc? Lúc trước mụ tú bà Tiên Tiên thơm sặc chết người kia cũng chẳng phải giúp ngươi nói dối lừa gạt ta sao? Đừng tưởng người xuyên qua làm vai phụ sẽ không có tâm cơ, đừng tưởng chỉ có đám vai chính các ngươi mới có bản lĩnh đùa giỡn! Lão nương chính là mẹ kế!

Ta nheo đôi mắt mọng nước, cười nói với Âu Dương Vân: “Ta nói Vân tiên nhân nha, ngươi không nên dùng cái loại giọng điệu đe dọa này với ta. Ngươi thực cho rằng ta là ngu ngốc lắm sao? Được thôi, cho dù ngươi cảm thấy ta ngốc, nhưng mỗ Lăng ta cho dù có ngốc đi nữa cũng sẽ không trúng kế hai lần đâu?”

Khi Âu Dương Vân nghe thấy ba chữ “Vân tiên nhân”, hai tròng mắt sắc bạc đột nhiên tối đi, chỉ là vẻ u ám rất nhanh đã bị hào quang che khuất.

“Ngươi không đi được đâu.” Âu Dương Vân đứng dậy, thản nhiên nói. Hắn cũng không biết vì sao lại muốn giữ lại Thượng Quan Lăng không phải Thượng Quan Lăng này, nhưng hắn quy kết điều này là do nàng là Vương phi thần chọn cho hắn, là một nữ nhân có thể giúp hắn thống nhất tứ quốc, vì thống nhất tứ quốc hắn mới chịu giữ nàng lại, chỉ như thế thôi, như thế mà thôi.

Mắt thấy Âu Dương Vân muốn trốn tránh, ta lập tức đến chắn trước người hắn, nhìn sâu vào đôi mắt của hắn, thực nghiêm túc, thực trịnh trọng nói: “Ta đã sống hơn hai trăm năm, chỉ cần ta hoàn thành một việc cuối cùng sư phụ giao cho ta, ta sẽ có thể thoát ly thế gian, đứng hàng tiên ban !” Ta nhìn sâu vào đôi mắt bạc của hắn, lời nói thành khẩn: “Xin ngươi nhất định phải tin tưởng ta!” Please, ngươi mau mau mắc mưu đi, xin ngươi đấy, Vân tiên nhân của ta!

Đôi mắt Âu Dương Vân cuồn cuộn ba động hiếm có, nhưng cuối cùng sóng lớn cũng yên bình trở lại, hắn thản nhiên nói: “Không thể được.”

OMG! Vân tiên nhân ngươi muốn làm khó ta đến vậy a! Trời ạ! Ngươi sao lại có loại tính cách dở hơi này? Ai đã đắp nặn ngươi thành như vậy ?!

Được, ngươi đã không tin, ta sẽ xuất đòn sát thủ !

“Đông Phương Cửu sẽ kế nhiệm Lương quốc đại vị!”

Quả nhiên, Âu Dương Vân đột nhiên đứng lại, chậm rãi xoay người. Ta nghĩ hắn bị lời tiên đoán của ta rung động, ai ngờ hắn lại cong môi cười, nói: “Bổn vương cũng cho rằng như vậy.”

Trán chảy mồ hôi a!!!!!! Ta muốn điên rồi!

“Ta biết long mạch Ngôn quốc ở đâu!!!!!!!!!!” Muốn PK với ta? Lão nương liều mạng với ngươi! Sách lão nương viết lão nương sao không rõ hơn ngươi sao!!!!!! Muốn đấu cùng lão nương, lão nương cho long mạch của ngươi nổ banh xác!!!


047

Lại muốn khởi hành, giương buồm Ngôn Quốc

Dịch bởi Maroon


Lương Quốc, Cửu vương phủ.

Hôm qua cơn mưa phùn cứ rả rích cả đêm, rừng trúc trong hậu viện vương phủ, trúc xanh đẫm nước, những đọt măng non hoan hỉ nhú ra khỏi lòng đất, đợi đến lúc chúng lớn lên, rừng trúc nho nhỏ này chắc hẳn khiến tâm hồn người ta cảm thấy thư thái.

Hơn nữa, khi đến mùa hè, lại có thể tỏa bóng mát rượi, nếu như Lăng nhi ở chỗ này, sẽ không lo bị cháy da vì ánh nắng mặt trời chói lóa. Mặt trời ở Lương Quốc độc hại hơn ở Ngọc Quốc. Đông Phương Cửu tựa người bên cửa sổ nhìn ra khoảnh rừng trúc, một màu xanh biêng biếc khiến tâm hồn hắn thư thái, thậm chí có chút thất thần.

“Vương gia ——” Y Y bưng ngọ thiện lện, nhẹ giọng gọi chủ tử của mình.

Đông Phương Cửu ngoái đầu nhìn lại, khẽ cười với Y Y, nói: “Để đó đi.”

Y Y hơi khom người, bày ngọ thiện lên bàn xong, rồi chậm rãi bước tới cạnh Đông Phương Cửu, ôn nhu nói: “Vương gia, hỷ thiếp từ Ngôn Quốc đưa tới.”

Đôi phượng mâu đen nháy của Đông Phương Cửu bỗng trở nên tối sầm, sau đó lại lóe lên một ngọn lửa mơ hồ, hắn nói khẽ: “Chuẩn bị thuyền, ngày mai xuất phát.”

Y Y sửng sốt, trong mắt đầy lo âu, nói: “Vương gia, ngài bây giờ đi…” Hơi ngẩng đầu nhìn khán Đông Phương Cửu, nói tiếp, “Bên phía Thất vương gia…”

Đông Phương Cửu không nói gì, chậm rãi xoay người, ưu nhã ngồi vào trước bàn cầm lấy bầu rượu rót cho mình một chén đầy.

“Vương gia ——” Y Y vì quá khẩn trương, âm lượng có phần to hơn.

Y Y là nha hoàn bên người của Đông Phương Cửu, cũng là “Y” trong tứ đại ám vệ “Bạch Y Khanh Tướng” thuộc hạ của Đông Phương Cửu, nàng đối với Đông Phương Cửu tuyệt không hai lòng, làm tất cả mọi việc đều vì chủ tử của nàng, vì an nguy của chủ tử, vì ngôi vị hoàng đế của chủ tử.

“Y Y, lui đi.” Đông Phương Cửu không nhìn nàng, thờ ơ ra lệnh, không biết là vui hay buồn.

Y Y nhìn Đông Phương Cửu, môi dưới cắn chặt đến bật máu. Nàng không rõ Đông Phương Cửu vì sao phải làm như vậy, hiện tại Hoàng Thượng bệnh nặng, tất cả các hoàng tử xếp hàng dài mỗi ngày chạy vào trong cung, chỉ hy vọng có thể canh giữ bên người hoàng thượng để tỏ vẻ hiếu thuận. Bây giờ chủ từ rời đi, không chỉ là nhường lại cơ hội tốt này cho Đông Phương Thất, mà còn đưa cái chuôi của mình cho Đông Phương Thất nắm. Vậy chẳng khác nào, ngôi vị hoàng đế mà chủ tử trù tính đã lâu không phải là…

Do dự một hồi lâu, Y Y đành thi lễ, lui xuống.

Đông Phương Cửu thở dài, nhẹ giọng cười, lầm bầm một mình: “Lăng nhi, đều là vì nàng!” Như là oán trách, lại như là tự giễu, Đông Phương Cửu hờ hững nhìn ra ngoài cửa sổ…

Lăng nhi, nếu vì chuyện này ta mất đi ngôi vị hoàng đế, nàng sẽ bồi thường ta thế nào đây?

Lại cười, khóe môi cong cong có một chút cưng chìu, một chút hạnh phúc.

===

Ngày hôm sau, Kim Quốc, ngự thư phòng.

“Hoàng Thượng ——” Lộc Hải ở ngoài điện khom lưng cung kính gọi vị hoàng tử một tay hắn dẫn dắt khôn lớn, hôm nay đã là thiên tử Kim Quốc – Hiên Viên Tiêu.

“Vào đi.” Hiên Viên Tiêu để tấu chương xuống, hơi ngả người ra sau, tựa lưng và ghế dựa. Sau khi làm việc một lúc lâu, vươn người giãn gân cốt khiến hắn thoải mái nở một nụ cười.

“Hoàng Thượng, Ngọc Quốc có người đến.” Lộc Hải dâng một chén trà nóng đến tay Hiên Viên Tiêu.
Hiên Viên Tiêu giương mắt, đôi mắt ánh kim lóe sáng phát sợ.

“Ai? Tại sao?” Nhấp một ngụm trà, rồi đặt chén trà sang một bên.

“Người đến là một nam tử mang khăn che mặt, giọng còn non nớt nhưng có chút kiêu ngạo.” Lộc Hải cúi đầu bẩm báo, “Đến cầu kiến Thánh thượng là để xin thuốc.”

“Hừ, kiêu ngạo? Vậy cứ để hắn chờ!” Hiên Viên Tiêu híp đôi mắt vàng kim lại, lộ rõ thiên uy khiếp người của một bậc vương giả. “Nơi này là Kim Quốc của trẫm, chứ không phải Ngọc Quốc của hắn.”

“Thế nhưng…” Lộc Hải ngập ngừng một lát, rồi tiếp tục nói từ tốn: “Sứ giả Ngọc Quốc đến là vì xin thuốc cho Sở Sở quận chúa.”


About Maroon & DuDu

Sometimes people put up walls, not to keep others out, but to see who cares enough to break them down.

14 responses »

  1. Bear mập nói:

    tem?

  2. memoryriver nói:

    làlála, ta vãn đứng hàng top3. *Cướp tất cả những thứ còn lại*.^^

  3. thuquynh nói:

    VIP , hay

  4. huongga nói:

    thanks nag a.2 chap nay hoi ngan.heheh.mat ta hoi day

  5. yuki nói:

    Mong đợi đã lâu…mà chap ngắn quá ToT

  6. Lily nói:

    a Cửu ca
    a *lăn* nếu Lăng nhi ko thành với Cửu ca chắc hận chết mất T_T

  7. that_la_nhat nói:

    vip cho mình và tuyết nhạn tỷ tỷ

  8. Tuyet Nhan nói:

    E,cam on ot nho nha.ty co mat djem danh. Hay qua dj,rot cuoc thj nang se thuoc ve aj

  9. nobita nói:

    óe óe, ba chàng như thế nag bít chọn ai.,,,

  10. vanpea nói:

    Chắc chắn là V ân ca rồi, ta iu Vân ca quá. Thanks nàng nhìu nhen, 2 chap lun.^^ Típ tục phát huy.

  11. chankchiu nói:

    ta thích cửu ca cơ,nhưng sao,các anhd dang từ yêu sở sở lại zọt sang yêu Mỗ Lăng nhanh dữ vậy,tưởng yêu Sở sở đến chết thì thôi cơ mà T_T

Share your thoughts

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s