048

Thật thật giả giả, dối mình dối người

(Edit: Sunshine | Vivien Levy)

Nguồn: Blog Sunshine | Vivien Levy trên WordPress

Chỉnh sửa: Maroon

 

Quyển tấu chương trong tay Hiên Viên Tiêu khẽ run run.

“Đưa hắn tới Kim Hoa Điện chờ, trẫm còn phải xem hết bản tấu này.”

“Tuân lệnh –” Lộc Hải đáp rồi thối lui ra ngoài.

Hiên Viên Tiêu buông tấu chương xuống, mày nhíu lại, nhẹ giọng gọi: “Thập Tứ.”

Ngay tức thì Thập Tứ liền quỳ gối dưới chân Hiên Viên Tiêu.

“Có thuộc hạ!”

“Ở Ngôn quốc có tin tức gì không?”

Thập Tứ giật bắn mình, nhất thời không có phản ứng. Hắn đâu nghĩ tới điều mà chủ tử hắn hỏi lại là về tình hình Ngôn quốc mà không phải về việc Quận chúa Thượng Quan Sở Sở của Ngọc quốc bị trúng độc đang hôn mê bất tỉnh chứ.

“Thập Tứ –” Hiên Viên Tiêu thanh âm đột nhiên lạnh băng, rõ ràng là không vừa lòng với biểu hiện của ám vệ giỏi nhất của mình.

“Bẩm Hoàng thượng — Ngôn quốc Vân Lăng Vương sắp cử hành đại hôn, đây là thiếp mời của Ngôn quốc đưa tới!” Thập Tứ rút hỷ thiếp ra, đứng dậy cung kính đưa cho Hiên Viên Tiêu.

Đôi mắt Hiên Viên Tiêu híp lại, phong thư vô tình bị mở ra để lộ cái thiệp cưới màu đỏ chói mắt kia thực khiến hắn thấy khó chịu……

“Rầm–” Hiên Viên Tiêu ngồi trên ghế vụt đứng dậy, một chưởng đánh nát cái bàn thành trăm mảnh, tấu chương rơi lả tả rải rác, sắc vàng trong ánh mắt toả hàn khí lạnh thấu xương.

Ngọc tỷ(ấn của vua) lăn đến trước mặt Thập Tứ, Thập Tứ cả kinh không biết làm sao cho phải, đành cúi thấp đầu chờ lệnh chủ tử phân phó vậy.

Hồi lâu sau, Hiên Viên Tiêu mới lạnh giọng cất tiếng hỏi: “Vậy còn Đông Phương Cửu?”

“Bẩm Hoàng thượng, Đông Phương Cửu đã đại diện cho Lương quốc đến tham dự đại hôn của Vân Lăng Vương rồi.” Thập Tứ vẫn tận lực bẩm báo với Hiên Viên Tiêu như mọi ngày, nhưng không hiểu sao lần này Hiên Viên Tiêu lại vô cùng phẫn nộ, Thập Tứ kì thực có phần kinh sợ, thanh âm khó tránh khỏi hơi run run.

“Ha! Hắn hành động rất nhanh.” Lửa giận ngập đầy trong thâm tâm Hiên Viên Tiêu, hắn trầm giọng phân phó: “Lập tức chuẩn bị thuyền, trẫm muốn đích thân đi chúc mừng đại hôn của Thượng Quan Lăng!”

Thập Tứ há hốc mồm ngạc nhiên, vất vả lắm mới khép lại được, đáp: “Tuân lệnh!”

“Sao còn không mau đi?!” Hiên Viên Tiêu cúi người nhìn vẫn thấy Thập Tứ quỳ trên mặt đất, lạnh lùng hỏi.

“Hoàng thượng, Sở Sở Quận chúa bị trúng độc!” Thập Tứ ngẩng đầu đón nhận ánh mắt quở trách của Hiên Viên Tiêu.

Hiên Viên Tiêu chớp hạ ánh mắt, giọng nói dần trở lại bình thường: “Mệnh cho ngự y giỏi nhất hoàng cung đều tới Ngọc quốc hết đi.”

Trừng lớn hai mắt, Thập Tứ không dám tin những gì mình vừa nghe, rất lâu sau mới có thể đáp: “Tuân…lệnh”

Một nén nhang sau, Dật Thanh cung, tẩm cung của Hiên Viên Tiêu.

Lộc Hải vừa chuẩn bị hành trang cho Hiên Viên Tiêu, lại vừa bất an nhìn hắn, rốt cục vẫn là nhịn không được, liền mở miệng: “Hoàng Thượng –”

“Nói –” Hiên Viên Tiêu tranh thủ thời gian phê nốt số tấu chương còn lại, lần trước hắn đi Ngôn quốc tấu chương tích lại không ít, bây giờ ra đi lại không biết mất bao lâu, nghĩ vậy hắn chợt nhận thấy hắn là một tân vương thật sự có chút không được tốt. (Vivi: Quá không tốt ý chứ! Anh cứ tự đề cao mình là sao! )

“Lão nô có câu này không biết có nên nói hay không……”

Hiên Viên Tiêu quay đầu nhìn Lộc Hải, ánh vàng lấp lánh trong đôi mắt lóe ra vẻ kinh ngạc, mãi sau, hắn mới mở lời, thanh âm điềm đạm ấm áp: “Lộc Hải có chuyện gì thì cứ nói, ngươi đối với trẫm không cần phải như vậy.”

“Hoàng Thượng gấp gáp tới Ngôn quốc như vậy, có đúng là để xin thuốc cho Quận chúa Sở Sở không?”

Lồng ngực Hiên Viên Tiêu thoáng chút rộn ràng, nhưng nét mặt thì lại vẫn trời yên biển lặng, hắn nhẹ mỉm cười, nói: “Dĩ nhiên, Sở Sở trúng kỳ độc (độc hiếm gặp), trẫm cũng chỉ định đi Ngôn quốc tìm Ma y nọ chữa trị cho nàng thôi.”


049

Chỉ vì mẹ kế, đều đợi không được!

Dịch: DuDu

Chỉnh sửa: Maroon


“Hoàng Thượng……” Lộc Hải há miệng ra, cuối cùng lại nuốt lời định nói xuống, đổi sang câu hỏi khác: “Vậy — Ngọc quốc sứ giả. Nô tài nên làm như thế nào……”

“Bảo hắn tức tốc quay về Ngọc quốc chiếu cố Sở Sở cho tốt, nếu trước khi trẫm trở về Sở Sở vạn nhất có chuyện gì, trẫm sẽ san bằng Ngọc quốc của hắn!” Khẩu khí lạnh lùng, lời nói lạnh lùng. Đây là Hiên Viên Tiêu, một vương giả lãnh khốc vô tình.

“Vâng, nô tài đã biết.” Lộc Hải lên tiếng trả lời.

===

Kim quốc, Kim Hoa Điện.

Lục sam nam tử đeo khăn che mặt tức giận đến con mắt trợn tròn, căm hận hỏi: “Hiên Viên Tiêu đã đi rồi?!”

Lộc Hải rùng mình đáp: “Bẩm sứ giả, Hoàng Thượng đã đến Ngôn quốc vì cầu y cho Sở Sở quận chúa.”

“Cầu y?!” Lục sam nam tử tức giận đến nghiến răng nghiến lợi, âm ngoan hỏi lại Lộc Hải: “Không mang theo Sở Sở, hắn có thể đi cầu y?”

Lộc Hải mỉm cười với lục sam nam tử, nói: “Lão nô không dám ngông cuồng tự hiểu thánh ý. Thỉnh sứ thần tức tốc trở về Ngọc quốc đi, ngự y tốt nhất Kim quốc ta đã lên đường .”

“Hừ!” Lục sam nam tử, phất tay áo rời đi.

Bên trong chiếc xe từ Kim quốc tới Ngọc quốc.

“Ất, ngươi nói xem có việc gì không?” Lúc này lục sam nam hài lấy tay lột chiếc khăn che mặt, mặt co mày cáu nhìn Ất ngồi phía đối diện.

“Hoàng Thượng –” Ất cười cười, trấn an nói: “Bây giờ chỉ có thể để Ất thay Hoàng Thượng tới Ngôn quốc tìm công chúa về.”

“Hừ! Âu Dương Vân làm cái quái quỷ gì, đã giữ tỷ tỷ của ta không cho về, bây giờ lại còn dám cả gan đưa thiệp mời cho ta! Tỷ tỷ của ta làm sao phải gả cho hắn?! Tỷ tỷ chỉ có thể ở cùng một chỗ với ta!” Lục sam nam hài chính là Ngọc quốc hoàng đế, Thượng Quan Thiên, cũng là đệ đệ duy nhất của Thượng Quan Lăng.

“Đều tại Hiên Viên Tiêu! Nếu hắn có thể thay ta chiếu cố Sở Sở, ta đã có thể đi Ngôn quốc ! Đều do hắn!” Thượng Quan Thiên mặc dù đã mười tám tuổi đầu, nhưng tính tình còn giống như tiểu hài nhi, có lẽ là bởi vì Thượng Quan Lăng “thật sự” bảo hộ chăm sóc cho hắn thật quá tốt đi.“Ta muốn diệt Kim quốc của hắn!!!!!”

“Hoàng Thượng!” Ất nghe được hảo ngôn tráng khí của Thượng Quan Thiên lại kinh hãi đổ mồ hôi hột. Còn chưa ra khỏi địa phận Kim quốc, đệ đệ chủ tử lại nói ra hào ngôn như vậy, thật là làm hắn không biết phải nói gì.

Cũng không biết bắt đầu tự khi nào, trong lòng Ất không còn Ngọc quốc, thiên hạ, Ngọc đế, mà chỉ có một chủ tử — Thượng Quan Lăng mà thôi. (ND: Thôi rồi, chúc mừng một em gà ri sập bẫy)

“Hoàng Thượng!” Đinh vén trướng lên, khom người tiến vào, đầu tiên ôm quyền chắp tay thi lễ với Thượng Quan Thiên, sau lại nhìn về phía Ất, giọng nói trong vắt: “Nhị ca, ta muốn đi Ngôn quốc!”

“Đinh,” Ất hơi nhíu mi, chậm rãi nói: “Việc này không thể so với bình thường, hơn nữa bên người hoàng thượng cũng cần người hầu hạ, Sở Sở quận chúa lại……”

“Nhị ca! Huynh không phải muốn một mình đi đón chủ tử trở về chứ?! Huynh –” Đinh thiếu chút nữa phun ra hai chữ “Ích kỷ”.

“Đinh! Làm càn!” Ất đôi mắt xa thẳm phát lạnh, âm thanh lạnh lùng nói: “Trước mặt hoàng thượng, chớ có láo xược.”

Thượng Quan Thiên không hiểu đầu cua tai nheo ra sao, hắn chỉ cảm thấy cảm nhận của mình cũng như Đinh, không khỏi nổi lên lòng thông cảm với hắn, mở miệng nói quân vô hí ngôn: “Đinh, trẫm cho phép ngươi đi!”

Đinh nghe vậy cực kì sửng sốt, rồi lại cuống quít quỳ xuống, vui vẻ cười tạ ơn: “Tạ Hoàng Thượng, Hoàng Thượng anh minh a! Ha ha!”

Thượng Quan Thiên được Đinh khen như vậy một phen, mặt nhất thời đỏ lên, trong lòng vô cùng sung sướng, đắc ý khỏi phải nói.

Ất với hai “hài tử” này cũng chỉ có thể bất đắc dĩ nở nụ cười. Xem ra chỉ có thể bảo Giáp cùng Bính bảo hộ xung quanh Ngọc đế.

Ất nhìn về phía Thượng Quan Thiên, cất cao giọng nói: “Còn thỉnh Hoàng Thượng soạn một bức thư, thuộc hạ sẽ gửi tới Vân Lăng vương.”

“Nội dung gì?” Thượng Quan Thiên chớp chớp hai tròng mắt màu xanh biếc, hỏi.

“Ngọc quốc cự tuyệt hòa thân.” Ất thản nhiên nói, không chút để ý.


About Maroon & DuDu

Sometimes people put up walls, not to keep others out, but to see who cares enough to break them down.

11 responses »

  1. Bear mập nói:

    tem ?

  2. Nhi nói:

    hình như Sở Sở yêu Hiên Viên Tiêu chứ Hiên Viên Tiêu không có mặn mà với Sở Sở lắm

  3. junkychan nói:

    Thanks ss… Ôm hun :))

  4. skyisnotmine nói:

    ==
    Xem nào anh Vân, anh Tiêu, anh Cửu xua xua tay, ba anh này coi như ko tính đi~
    Nhưng cuối cùng còn bao nhiêu con gà nữa sẽ sập bẫy??????

  5. huongga nói:

    cac anh tai len dai het a?heheh chuan bi co man hay de xem rui.dat cuoc di cac nag..nhao zo…….

  6. icecream0806 nói:

    Xem ra tình anh Tiêu với em Sở đã nhạt rồi, giờ trg mắt anh chỉ có em Lăng thôi. Haizzzz… tình cứ đuổi theo người như chiếc bóng…😆

  7. fuji nói:

    vẫn ở trong top 10 hehehe* hạnh phúc*

  8. Hanhan nói:

    Hu hu…..sao nàng không chuyên tâm dịch nốt bộ này

    cứ cố cái bộ tiên hiệp nữa làm gì??? *rên rỉ*

  9. that_la_nhat nói:

    top 10
    thanks!

  10. nobita nói:

    hu hu, ta top 11
    dau sao ….tks nag a

  11. vanpea nói:

    Thanks nàng a~~~~

Share your thoughts

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s