Chương 54: Sắc đỏ diễm lệ, mê hoặc lòng người!

(Edit: Sunshine | Vivien Levy)

Nguồn: Blog Sunshine | Vivien Levy trên WordPress


Kỳ thực, ta rất muốn lập tức gật đầu ngay với Đông Phương Cửu mà nói: Yes, I do! Sau đó sẽ liền theo hắn hoả tốc rời khỏi cái Thần Chỉ Đài toàn dân “Kinh hãi” này.

Chỉ trách cái đầu của ta nghiêng qua không đúng lúc, đã thấy rõ đôi ngân sắc u ám của Vân tiên nhân và đôi đồng tử ánh kim đầy hỏa khí của Hiên Viên Tiêu, trong chớp mắt cả người ta cứng đờ, ánh mắt tha thiết nhìn về phía Đông Phương Cửu, chẳng biết phải làm sao.

Đông Phương Cửu trông thấy Thượng Quan Lăng vẻ mặt ngây ngô, khóe miệng hơi nhếch lên, chậm rãi đi tới trước mặt Thượng Quan Lăng, chợt nén thanh âm, giọng nói tuy nhỏ nhưng lại rất xa xăm rõ ràng: “ Lăng nhi, ngày ấy ta và nàng ở ‘Lăng Vân cung’ đã lập lời thề ước — ‘Trên có trời xanh dưới có hoàng tuyền, từ nay đến cuối đời sẽ không phụ bạc nhau!’ Hôm nay, lời nói hãy còn văng vẳng bên tai, người vẫn còn đó, nàng sao có thể phụ ta như vậy?!” Thanh âm Đông Phương Cửu yếu ớt lại tràn đầy ai oán, một nam nhân với điệu bộ lên án kẻ bạc tình.

Trên Thần Chỉ Đài rộ lên một trận xôn xao.

Ta… ta… ta là bị oan a!…… Ta làm sao – làm sao — có thể — nói cái câu buồn nôn kinh tởm ấy chứ?!

Thế nhưng, không thể phủ nhận, khoảnh khắc trong mắt ta ánh lên đôi đồng tử đen nháy của Đông Phương Cửu, thì đôi mắt hắn dường như cũng ánh lên trong trái tim ta, một màu đen óng ánh trong veo……

“Ta…… Ta……” Ta đáng ra không nên phụ ngươi? Không ngờ ngươi lại dám bịa đặt trắng trợn như vậy?!

Bốn bề vây khốn là cái loại cảnh ngộ gì thế không biết, giây phút này ta quả thực vô cùng thấm thía rồi. Một bên là Âu Dương Vân với đôi ngân mâu xinh đẹp u ám không chút tia sáng, một bên là Hiên Viên Tiêu gần như muốn bùng lên cơn thịnh nộ, còn lại hai phía nữa cũng đều là đám thiếu nữ hận không thể đem ta ra xé xác cho hả giận……

Thấy Thượng Quan Lăng lắp bắp sau vẫn không thốt ra được lời nào, Đông Phương Cửu cúi đầu thở dài, có lẽ vẫn còn phải tác động thêm mới được. Lại vung tay lên, Đông Phương Cửu nét mặt lộ vẻ mỉm cười, rất hợp tình hợp lý, cao giọng nói: “ Lăng nhi, nàng nếu thật lòng thích Vân Lăng vương, thực sự muốn làm Vương phi Ngôn quốc, ta đây liền cầu chúc hai người bạch đầu giai lão, vĩnh viễn không rời.” Nói xong, khuôn mặt Đông Phương Cửu không còn dáng vẻ tươi cười nữa, đôi lông mày chau lại, trong đôi mắt kia là ngập đầy sự bi thương, cực kỳ chua xót, hắn nhẹ xoay gót, thì thầm như tự nói: “Lăng nhi, nàng sao lại vô tình……như thế……

……

“Nàng ta cứ tưởng mình là ai chứ? Có gì mà ghê gớm đâu? Cũng chỉ là công chúa của một quốc gia thôi!” (Vivi: Vâng! CHỈ LÀ công chúa thôi! Mấy người nghĩ mình là ai chứ!!!)

“Đúng đấy đúng đấy, chẳng qua là Ngọc quốc công chúa mà, có cái gì tốt……”

“Này, người Ngọc quốc toàn là dựa vào tư sắc thôi!”

“Ha ha ha……”

“Cửu vương gia thật tội nghiệp……”

“Vương thượng của chúng ta mới là đáng thương kìa, từ đầu đến cuối lại đi yêu thích loại nữ nhân thủy tính dương hoa này!”

“Cũng đều tại nữ nhân ngoan độc bất hảo kia!”

“Đúng đúng!”

……

Âu Dương Vân vẫn như trước không nói, lẳng lặng đứng, ánh mắt ảm đạm, nhưng khi đôi ngân mâu hắn lướt qua khuôn mặt Đông Phương Cửu, thì lại bừng lên như bị dao đâm thực doạ người, đón nhận ánh mắt Đông Phương Cửu, hắn trông thấy chính là ý cười khúc khích, một bộ dáng nắm chắc phần thắng trong tay. Âu Dương Vân trong lòng cười lạnh một tiếng, nhưng vẻ mặt lại biểu lộ có điểm bi thương. Hắn giơ tay lên, liền có người hầu bưng chén rượu tới, cất bước đi đến trước mặt Đông Phương Cửu, nét bi thương trên mặt đã không còn, thoáng hiện ý cười nơi khóe môi, tiếp đến hắn thấp giọng nói: “ Chén rượu này Âu Dương cảm tạ Đông Phương huynh đã tác thành, giờ Âu Dương xin thề cùng Lăng nhi……”

Đông Phương Cửu tiếp nhận chén rượu, nở nụ cười như khiêu khích Âu Dương Vân, bất chợt quay lại, đối diện với Thượng Quan Lăng, trông thấy bộ dáng giật mình kinh ngạc của Thượng Quan Lăng, Đông Phương Cửu chỉ dám cười thầm trong lòng, trên mặt vẫn vô cùng nghiêm túc, đôi mắt đen thẫm chứa đầy nỗi thống khổ vô hạn: “ Lăng nhi, đã như vậy, chúng ta từ nay ân đoạn nghĩa tuyệt, sẽ không còn can hệ gì nữa. Nguyện cho, ta và nàng đời đời kiếp kiếp — vĩnh viễn không gặp lại nhau!”

Dứt lời, vung tay, chén rượu rơi xuống đất, “Choang” một tiếng vỡ nát, Đông Phương Cửu quay bước đi đầu không ngoảnh lại, sắc đỏ kinh diễm thoáng hiện trong khoảnh khắc đã lại dần tan biến ngay trước mắt……

Đời đời kiếp kiếp vĩnh viễn không gặp lại? Tên ngốc Đông Phương Cửu này sẽ không còn quan tâm tới ta nữa sao?!

Ta trừng mắt nhìn về phía sắc đỏ sắp biến mất kia, lồng ngực thắt lại đau xót, ngay cả ánh mắt cũng có chút chua xót lẫn yêu thương.

Đột nhiên, ta vươn tay chộp tới phía trước, bản năng, ta chưa từng nghĩ đến sắc đỏ luôn bên cạnh ta ấy sẽ biến mất, ta muốn nắm chặt lấy nó, bắt lấy sắc đỏ kia!

Ta vứt dải lụa đỏ trong tay, nhấc chân chạy theo ánh đỏ, bộ dáng này của ta, thực sự là có điểm liều lĩnh bất chấp.

“Lăng nhi! Nàng làm gì thế?!” Phía sau là Âu Dương Vân kinh ngạc chất vấn, thanh âm run rẩy.

“Thượng Quan Lăng!–” Hiên Viên Tiêu cũng ngây người.

Do chạy quá nhanh, mũ phượng trên đầu rớt xuống, rơi xuống mặt đất “Loảng xoảng –” một tiếng vang thật lớn, đuôi váy dài chẳng biết từ lúc nào đã bị ta dẫm lên, nhất thời ta liền mất trọng tâm, mặt hướng xuống đất sắp ngã……

Một thanh âm, có phần vui sướng xen lẫn yêu thương: “ Tiểu Lăng nhi của ta……” Một tiếng than nhẹ, ước chừng đều là niềm yêu thương tha thiết, “Rõ thật từ đầu chí cuối đều là một tên tiểu ngốc mà!”

Mặt ta không va phải nền đất, mà là một lồng ngực như bạch ngọc, bao bọc ta, cũng đều là sắc đỏ diễm lệ mà ta vừa định bắt lấy kia……


Chương 55: Đại hôn tạm hoãn, bốn người cùng vui!

(Edit: Sunshine | Vivien Levy)

Hết thảy mọi người đều giật mình, giờ phút này trên Thần Chỉ Đài thập phần im lặng, bầu không khí gượng gạo tới cực điểm.

Không ai có thể nghĩ rằng đại hôn của Ngôn quốc vương cuối cùng lại diễn ra một vở kịch hay như vậy, mà người khởi xướng không ai khác chính là Cửu vương gia Lương quốc tiếng tăm lẫy lừng, người có khả năng kế vị ngai vàng nhất của Lương quốc.

Truyện tiếu lâm như thế cho dù ở dân gian cũng đã hiếm thấy rồi, huống chi đây lại là nơi muôn người chú ý, sứ giả các quốc gia khắp bốn phương tề tựu đông đủ.

Có người thì trong lòng cảm thán Đông Phương Cửu khí phách, có người trong lòng thì lại thương tiếc Âu Dương Vân cô tịch, nhưng càng đông hơn cả là số kẻ đang chú mục nhìn chằm chằm vào cái người có thể khiến cho hai vị quân vương kia vì nàng mà bất chấp liều lĩnh minh tranh.

Một cuồng lực dữ dội khiến ta đang ở trong lồng ngực Đông Phương Cửu bị giật mạnh lại, ánh mắt cực kì băng hàn thẳng trừng nhìn ta, giữa sắc vàng trong đôi mắt ngập đầy lửa giận phừng phừng cứ như muốn đem ta ăn tươi nuốt sống luôn vậy, rồi đột nhiên ánh vàng sắc bén kia rọi thẳng vào người đang đứng sau lưng ta, Hiên Viên Tiêu thanh âm lạnh lùng nói: “ Đông Phương Cửu, trước mặt người khác đóng kịch coi được sao?!”

“Tiểu vương chưa từng đóng kịch.” Đông Phương Cửu mím môi cười, phong tình vô cùng.

Hiên Viên Tiêu tầm mắt dừng trên người Đông Phương Cửu vài giây mới lại chuyển hướng vào ta, hỏi: “ Sở Sở trúng độc, tính mệnh sắp lâm nguy rồi, ngươi muốn cùng ta trở về cứu chữa nàng chứ, hay là muốn cùng Đông Phương Cửu quay về Lương quốc làm cái Cửu Vương phi gì gì đó hả?!”

A?! Sở Sở bị bệnh sao? Không, là trúng độc?! “ Độc gì? Kẻ nào hạ? Có nghiêm trọng không?” Bộ não ta hỏi không ngừng, tiếp đến liền không chút do dự kéo tay Hiên Viên Tiêu, “ Đi, chúng ta mau quay về Ngọc quốc!”

Hiên Viên Tiêu lơ đãng nở nụ cười, Đông Phương Cửu đứng phía sau chứng kiến cảnh ấy đầu hơi cúi xuống, rồi lại ngẩng lên, trên mặt lộ ra nét cười nhạt mê hoặc lòng người, ôn nhu nói: “ Lăng nhi chớ vội.”

“Hử?” Ta ngoảnh đầu lại nhìn Đông Phương Cửu, không vội? Tính mệnh sắp lâm nguy rồi còn không gấp hay sao? “Chuyện này, Đông Phương Cửu…… chuyện này……” Cám ơn ngươi đã tới giải cứu cho ta, bất quá, ta phải về trước chăm sóc Sở Sở nhà ta đã, đợi Sở Sở bình phục rồi ta nhất định đích thân tới Lương quốc cảm tạ ngươi, “ Ta phải về trước, đến lúc đó sẽ lại đi Lương quốc tìm ngươi.” Lời nói ra, đã thay đổi ý tứ.

“Đứng lại –”

Thanh âm trong trẻo lạnh lùng bay tới, nghe giá băng lạnh thấu xương, cảm giác áy náy đột nhiên lan dần toàn thân ta.

Ta yếu ớt xoay người, không dám ngẩng đầu, không dám nói lời nào hết, ta có thể cảm nhận được Vân tiên nhân thở ra cũng mang theo sự run rẩy, hôm nay ta làm như vậy, hay đúng ra là, chúng ta làm như vậy, đối với Vân tiên nhân mà nói đó thực sự là một sự xúc phạm khá lớn, ta không còn mặt mũi nào ngẩng đầu nhìn hắn nữa, càng hiểu được xin lỗi cũng chỉ là vô ích mà thôi, cho dù sự tình khai mào là hắn không đúng trước, nhưng mà, nhưng mà……

“Lăng nhi, nàng đã ưng thuận ta rồi.” Khẽ một câu, lòng băng giá.

“Ta! Ta……” Ta ngẩng mạnh đầu nhìn thẳng vào đôi ngân mâu kia, ảm đạm không ánh sáng, làm ta thấy rõ ràng lỗi lầm của chính mình. Ưng thuận ngươi cái quái gì? Ta chưa từng làm tổn thương hắn, lại càng chưa từng ưng thuận hắn, ưng thuận hắn không phải ta, không phải ta đâu a! Lát sau, ta nhẹ cười một tiếng, khoan thai mở miệng: “Vân Lăng vương biết mà, ưng thuận ngươi không phải là ta.” Nếu đã buông tha, thì buông tha luôn đi chứ. Cứ chặn đường không ngừng như vậy, lại càng khiến người ta thương tổn thêm thôi.

“Không đúng!” Âu Dương Vân bỗng dưng gia tăng âm lượng, “ Là chính miệng nàng bảo ta giữ lại nàng, lẽ nào nàng quên rồi sao?!”

OMG! Ta biết rồi, đúng là ta có nói như vậy, nhưng là do ngươi cài bẫy ta nha, ta tưởng rằng “Giữ” nghĩa là giữ lại tính mạng ta chứ, nào ngờ đâu ngươi lại dám chơi chữ với ta thế à!

Ta vừa định mở lời giải thích, thì Đông Phương Cửu ở phía sau liền đi tới, hắn lôi ra một tờ giấy Tuyên Thành được gấp tư gọn ghẽ từ cổ tay áo đưa cho Âu Dương Vân, cười nói: “Âu Dương huynh không ngại trước tiên xem vật này của Tiểu vương chứ, việc gì cũng cần phải có bằng chứng mới được.”

Âu Dương Vân hơi sửng sốt đôi chút, rất nhanh đón lấy, mở ra vừa nhìn……

Hiên Viên Tiêu rõ ràng cũng rất hiếu kỳ về nội dung trên tờ giấy, nhưng lại ngại thể diện không dám tiến lên, đành phải chờ phản ứng của Âu Dương Vân vậy.

Tiếc là, hồi lâu sau, Âu Dương Vân vẫn chỉ cầm giấy không thốt ra một lời nào.

Rốt cuộc là cái gì nhỉ? Ta thực sự rất tò mò. Sao mà thấy cái tờ giấy này nhìn quen mắt thế cơ chứ?

Song cũng là, nhờ vào tờ giấy này hết a, ha ha.

Không biết từ lúc nào Đông Phương Cửu đã đứng cạnh bên ta rồi, cánh tay hắn nhẹ nhàng đặt lên vai ta, làm ta liền nhớ tới lồng ngực của hắn, ta kiễng chân gần vào tai hắn, nhỏ giọng hỏi: “ Hey, ngươi đưa cho Vân tiên nhân xem cái gì thế?”

Đông Phương Cửu cười cười: “ Lăng nhi muốn biết thì tự tới đó xem đi.” Nói rồi liền đẩy ta về phía trước, do quán tính, ta thiếu chút nữa là đâm sầm vào lòng Âu Dương Vân rồi. Ta lấy lại thăng bằng, ngoảnh đầu lườm Đông Phương Cửu một cái, hắn cười tít mắt nhìn Vân tiên nhân đang chăm chú xem tờ giấy kì lạ kia……

Trời xanh ơi! Thiên địa ơi! Cái này…này…này… chẳng phải là [Hiệp ước bất bình đẳng] mà ta cùng Đông Phương Cửu kí kết đó sao?!

Nhưng mà, nhưng mà……

Ta vọt tới trước mặt Đông Phương Cửu, trừng mắt phẫn nộ mắng hắn: “ Cái tên ngốc Đông Phương Cửu ngươi cũng thâm độc lắm! Ngươi ngay cả…… Ngươi ngay cả……”

“Hử? Lăng nhi, nói năng cũng phải cẩn thận a, mọi người đều sẽ nghe thấy mất.” Đông Phương Cửu quyến rũ cười, nhẹ buông mấy lời vân đạm phong thanh.

“Ta!……” Ôi…… Ta thực là xui xẻo mà! Cái tên ngốc kia còn bắt bẻ ta, còn dám nói là ta bằng lòng làm Vương phi hắn nữa, lại còn nói cái câu buồn nôn chó má kia “Trên có trời xanh dưới có hoàng tuyền, từ nay đến cuối đời sẽ không phụ bạc nhau!”.

Ta…ta…ta dù có nhảy xuống sông Hoàng Hà cũng rửa không sạch nổi a! Trên thì chữ kí hoa lệ, dưới lại có dấu vân tay đỏ choét!

Ta làm gì suy nghĩ sâu xa được như thế, nếu không phải ta thấy chữ viết bằng bút lông xấu tệ, ta sao có thể để hắn kí thay ta?! Nhưng cũng thật đúng lúc mà, nào ai nhìn ra được sơ hở bên trong chứ?! Trừ phi, trừ phi ta tìm được cái bản ký kết kia của ta!

Trên Thần Chỉ Đài mọi người đứng ngồi không yên, hiện tại phải gọi là tình huống gì đây a, tân lang đứng ngẩn ra, tân nương trợn mắt khó ưa, kẻ cướp dâu thì cười dịu dàng, còn có Hiên Viên đế lạnh lùng mạo hiểm đứng ở giữa nữa chứ.

Sau đó, một người ăn vận rất đúng qui cách tiêu sái bước tới, cất cao giọng nói: “ Nếu Quận chúa Sở Sở tính mệnh đang lâm nguy, thì Vô Ngôn đề nghị Vương thượng cùng Công chúa cứ tạm hoãn đại hôn trước đã.” Vô Ngôn dùng ánh mắt chân thành nói với Âu Dương Vân.

Âu Dương Vân chậm rãi gật đầu, tiếp đến đảo mắt tứ phía, thông báo với toàn thể quan khách: “ Đại hôn tạm hoãn, Âu Dương thiết yến(tổ chức tiệc) ba ngày tạ lỗi với các vị!”

Một hồi xôn xao.

Ách, đột nhiên có ba cuồng lực ép vào ta, đồng chí Âu Dương Vân thì túm tay phải ta muốn kéo đi về bên phải, đồng chí Hiên Viên Tiêu thì lôi cánh tay trái ta hướng về bên trái, còn tên ngốc Đông Phương Cửu kia thì lại ôm lấy thắt lưng ta từ phía sau khiến ta không thể nào mà di chuyển cũng như động đậy gì được .

Lão nương phát hoả, hét lớn một tiếng: “ Các ngươi có bỏ hết tay ra không thì bảo, lão nương sẽ tự mình đi!”

Nổi bão tố một chút cũng chẳng quan trọng gì, quan trọng chính là ta lại không đi theo hướng nào hết, mà chọn hướng trước mặt bước tới, cho mọi người chiêm ngưỡng bộ dáng nữ nhân hùng dũng……

Hàng vạn ánh mắt xuyên thấu.

Được thôi, được thôi, vốn danh tiếng Thượng Quan Lăng đã không tốt rồi, ta đây cũng không sợ cái “Mỹ danh” nữ nhân chanh chua đanh đá đâu a!

Aizz, phủi phủi người, kéo kéo áo quần, mẹ kế ta sải bước vô cùng hiên ngang hướng phía dưới Thần Chỉ Đài đi tới, nhưng mà, cái khăn quàng rườm rà có thể dùng mà quét rác này lại khiến ta khựng lại một chút, rồi, ta tiếp đến dùng phương thức nhanh nhất mà xuống Thần Chỉ Đài……

Một trận cười vang.

“Ha ha ha, dùng cách lăn mà xuống quả nhiên là nhanh thật!”

“Đúng vậy, ha ha ha……”

Mẹ nó chứ, Cười đến chết đi! Coi chừng rớt cả quai hàm ra đấy!

Phật tổ ơi, tổ huynh ơi, ngài sao lại không trông thấy ta chứ?!

Chương 54: Sắc đỏ diễm lệ, mê hoặc lòng người!(Edit: Sunshine | Vivien Levy)

Nguồn: Blog Sunshine | Vivien Levy trên WordPress

About Maroon & DuDu

Sometimes people put up walls, not to keep others out, but to see who cares enough to break them down.

19 responses »

  1. bjn0kun0 nói:

    tem ^^
    tks cac ss!

  2. leeautumn nói:

    phong bì.hôm nay mình hên ghê gớm

  3. tam nói:

    vip 2. hom nay thu hoach dc nhiu qua

  4. *lan* nói:

    mấy ngày nay các ss làm việc năng suất cao ghê. Mong ngày nào cũng dc như vậy.
    Thanks các ss nhiều!😄
    *hun cái chụt*

  5. Lily nói:

    a, Cửu ca đại thắng ròi *tung luôn cái mền*

  6. lalala nói:

    thanks nang nhieu lam
    hehe noi chung la hien gio DPC dang dan truoc roi.suong qua tung hoa😀

  7. yumi nói:

    thanks,nang nhieu,truyen nang dich hay qua,….

  8. yumi nói:

    nang dich hay qua,thanks nang nhieu,

  9. Nhi nói:

    *đập bàn cổ vũ* Đông Phương Cửu số 1
    cảm ơn nàng nhiều : x

  10. ngoclinh nói:

    ko biet cuoi cung Lan nhi voi soai ca nao day

  11. Yuujin nói:

    Chap nay vui ghe, thanks

  12. kimty nói:

    OMG, cuối cùng ta cũng chạy việt dã đến trang này rồi😀

  13. vanpea nói:

    OMG, làm việc tích cực quá, iu các nàng quá. Thanks các nàng.^^

  14. jackreacher1994 nói:

    Bạn ơi mình có thể làm ebook truyện Yêu em không cần quá cuồng si ở Thư Viện Ebook được không ?Mình hứa sẽ tôn trọng mọi quyền tác giả và dịch giả . Trả lời sớm nha!

  15. rosie nói:

    cười vỡ bụng. Thank các ss nhiều lắm. Gửi vạn nụ hun mu…a mu….a…………………..

  16. Sashaine nói:

    *ta ngất *

  17. chieu tinh nói:

    tỳ ui, tổ uynh kóa thấy tỷ nhưg ko thèm để ýh đó
    bởi zậy, kũg nhờ tỷ ăn ở fước đức wá ah

Share your thoughts

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s