Chương 64

Ma Y dạ yến, nước xiết sóng ngầm

Edit: okipanda

Chỉnh dịch: Maroon


 


Đợi sau khi chủ nhân gia ngồi xuống, Vô Cầu liền nháy đôi mắt to của hắn vào trong nhà trúc, ra hiệu cho các người hầu phía sau lưng bước lên bày thức ăn ra.

“Đây là lưỡi chim tước (chim sẻ) xào, lót bên dưới là cánh hoa mai đỏ còn tươi; Đây là thịt bê kho tàu, được tuyển chọn từ những con bê vừa đầy tháng, chọn lấy phần thịt sườn tươi mềm bên trong làm thành; Đây là món cá chưng cách thủy, chỉ lựa chọn những phần tươi ngon nhất của cá nóc, chất độc đều đã được thanh lọc sạch sẽ, phần da cũng chỉ lấy hai phần ba xung quanh vùng miệng! Đây là……”

Người hầu bày món ăn nào lên, Vô Cầu liền giải thích món ăn đó, trông vẻ mặt thì không chút biểu cảm, nhưng kì thực là khóe mắt đang khẽ nhếch lên nói rõ là hắn đang khoe khoang.

Ta cười thầm, thằng nhóc này thật đúng là rất thú vị, lập tức liền nghĩ cách trêu đùa bỡn cợt hắn, dù sao sư phụ hắn vẫn là thuộc hạ của ta mà, ta sợ hắn gì chứ!

Thế là, ta làm bộ kinh ngạc hỏi han: “Lưỡi tước này, là dùng Tước gì vậy?” Ta đương nhiên biết là dùng lưỡi của con chim sẻ, mặc dù ta chưa từng ăn bao giờ, nhưng cũng đã từng nghe qua tên của món ăn này. Sau đó, ánh mắt mơ màng đảo qua mọi người, rồi quay trở lại khuôn mặt của thằng nhóc xấu xa Vô Cầu đang định trả lời, “Lưỡi Khổng Tước (chim công) từ bao giờ lại ngắn ngũn như thế này?! Dùng lưỡi của con mái hay là của con trống vậy?! Ta 「©xmydux.wordpress.com」 chỉ có thể ăn lưỡi của khổng tước trống thôi!~~~ ai biểu nó không có việc gì cũng thích xòe cái đuôi hoa hòe lòe loẹt ra khoe khoang làm chi!”

Thằng nhóc Vô Cầu không ngờ ta sẽ nói những lời như vậy, tức thì ngây ngẩn cả người cũng không biết nên tiếp tục giảng giải cho chúng ta tên gọi món ăn như thế nào nữa. Hiên Viên Tiêu đôi tròng mắt màu vàng chợt lóe sáng, lấp la lấp lánh. Còn “bạn” Ma Y Giáp Yến Tứ Phương ánh mắt đình trệ chỉ trong nửa giây rồi liền cầm lấy bình ngọc lưu ly rót mỹ tửu vào đầy những chung rượu lưu y trước mặt ba người chúng ta.

Cũng không biết tên ngốc Đông Phương Cửu này là vì muốn phối hợp với ta, hay là cố ý làm ta “mắc ói”, chỉ thấy hắn cong cong đôi mắt phượng thăm thẳm vẻ mặt bay bổng nói với ta: “Lăng nhi đến nhà của ta đi, rừng trúc ở hậu viện của ta có rất nhiều khổng tước, đều là con trống! Nàng thích ăn lưỡi tước, ta sẽ bảo bọn hạ nhân mỗi ngày đều làm cho nàng ăn!”

Ta nhìn chằm chằm vào khuôn mặt tuấn tú tràn đầy vẻ mong đợi của tên ngốc Đông Phương Cửu kia, mà há hốc mồm, quay đầu sang đĩa lưỡi tước đưa đũa gắp một ít cho vào cái cái đĩa nhỏ trước mặt hắn, giới thiệu: “Kỳ thật lưỡi chim sẻ cũng không tệ, thịt ít nhưng rất mềm mại thơm ngon, ngươi nếm thử đi!”

Ta vốn tưởng rằng như vậy tên ngốc Đông Phương Cửu này có thể buông tha cho ta, không tiếp tục nói ra những lời buồn nôn với ta nữa, kết quả người ta hoàn toàn không hiểu cái gì gọi là có chừng có mực, mà chỉ biết được voi đòi tiên!

Trong chốc lát đôi mắt phượng đen láy cong cong kia đã long lanh ngân ngấn nước. Ta nhìn sắc mặt đại biến của hắn thì biết những lời càng buồn nôn mắc ói hơn lại sắp sửa tuôn ra rồi. Quả nhiên, ta không đoán sai. Đông Phương Cửu chớp chớp đôi mắt đầy hơi nước, đột nhiên chộp lấy bàn tay phải còn đang cầm đũa của ta, hai tay hắn ra sức xoa nắn chà bóp, tiếp theo hắn giở giọng nức nở, nghẹn ngào giả dối hoàn hảo không chê vào đâu được nói với ta: “Lăng nhi, ta biết mà…… ta biết nàng yêu…… yêu ta nhất mà…… hức hức……”

Một giây sau, ta vung bàn tay trái còn đang tự do lên dùng hết sức giữ chặt khóe miệng bên trái của mình lại, ta sợ rằng nếu nó cứ tiếp tục giật giật như thế nữa thì cả khuôn mặt của ta sẽ bị chuột rút mất.

Mà lúc này, Ma Y Yến Tứ Phương ngồi bên cạnh ta cầm lấy bình trà nóng rửa qua cái đĩa nhỏ ở trước mặt, lại cầm lấy đôi đũa bạc chạm khắc hoa văn tinh xảo ở trước mặt hắn lên lau chùi sạch sẽ, gắp một ít lưỡi tước đặt vào trong cái đĩa nhỏ mới vừa được hắn “tiêu độc xong”, tiếp theo thực tự nhiên giải cứu bàn tay phải của ta ra khỏi tay Đông Phương Cửu, sau đó ôn nhu đem đôi đũa bạc đặt vào trong tay phải của ta, cười nhẹ nói: “Nào, thử xem món lưỡi tước ta làm có ngon không.”

Ngay sau đó, không thèm chú ý đến cơn thịnh nộ Vô Cầu đang ngấm ngầm ném tới, bỏ qua vẻ sát khí Hiên Viên Tiêu đang phừng phựt phóng sang, phớt lờ cơn hờn mát Đông Phương Cửu đang lặng lặng bay đến, ta 「©xmydux.wordpress.com」 cầm lấy đôi đũa vốn là của Giáp, gắp một miếng lưỡi tước trong đĩa nhỏ lên, cẩn thận nếm thử, sau đó hài lòng gật đầu: “Ngon thật đó, thơm ngon mềm mại thật vừa miệng, thật sự là mỹ vị nhân gian!”

Đôi mắt tím đang nhìn ta của Yến Tứ Phương khẽ chuyển hướng, từ trong tay áo rút ra một cái khăn lụa trắng tinh, ngón tay hơi lạnh nhẹ nhàng nâng cằm của ta lên, khẽ cười nói: “Sao lại không cẩn thận như vậy!” Tiếp theo, đưa chiếc khăn lụa thoang thoảng hương hoa mai lên nhẹ nhàng lau qua khóe miệng của ta.

Tim đập thình thình như trống trận, ta có thể cảm giác được hai gò má của mình cấp tốc ửng đỏ, ta xấu hổ không dám nhìn vào Ma Y thuộc hạ của ta, mà chuyển sang ngắm nghía đĩa thức ăn đầy đủ sắc hương vị, một mặt không ngừng gắp thức ăn vào đĩa mình, mặt khác giả vờ bình thường nói chuyện với bọn hắn: “Các ngươi mau ăn đi, phí phạm thức ăn là bị thiên lôi đánh đấy!”

Ánh mắt đầy ẩn ý của Yến Tứ Phương lướt qua gương mặt bừng bừng lửa giận của Hiên Viên Tiêu và vẻ mặt tươi cười bị hóa đá của Đông Phương Cửu, không giận không hờn điềm nhiên uống mỹ tửu trong chén ngọc lưu ly.

Lúc này, Vô Dục từ bên ngoài có chút kích động chạy vào.

“Sư phụ!”

“Ừm?” Yến Tứ Phương buông chén ngọc lưu ly xuống, ánh mắt chậm rãi chuyển sang phía Vô Dục.

Vô Dục cố gắng lấy lại hơi thở, nói: “Bên ngoài có bốn người muốn tiến vào đây, nói là phụng mệnh chủ tử hồi phủ lấy đồ vật gì đó, cho nên mới đến muộn!”

“Oh~?” Yến Tứ Phương vừa định hỏi tiếp, Đông Phương Cửu lại cười mở miệng nói: “Bốn người kia chắc là nô tài trong Đông Phương Phủ, là bọn họ phụng mệnh Đông Phương mang chút lễ mọn lại đây, mong rằng Ma Y không ghét bỏ từ chối.”

Yến Tứ Phương nhìn sang Đông Phương Cửu cười khẽ hai tiếng, rồi quay qua Vô Dục phân phó: “Còn không mau mời người của Cửu vương gia vào đây!”

Vô Dục nói: “Dạ!” Tiếp theo vội vàng rời đi.

“Xem ra Yến mỗ thật sự là rời khỏi giang hồ lâu quá rồi, nên không biết ‘Bạch Y Khanh Tương’ mà người người trên giang hồ từng khiếp sợ nay đã trở thành những gia nô bình thường.” Yến Tứ Phương ánh mắt mơ màng, nói một cách thờ ơ.

Đông Phương Cửu thu lại ánh mắt giấu đi vẻ ngang ngược, hắn cười trả lời: “Ma Y nên sớm trở lại giang hồ thôi.”

Ta vội đặt bát đũa xuống, nói chen vào: “Phải đó, năm nay chả có nơi nào thanh tịnh! Tục ngữ nói, nơi nào có người thì nơi đó có giang hồ, ôi chao, trong ngoài Ma Y quán nhiều người như vậy, chính là một chốn giang hồ nho nhỏ rồi!” Đưa tay chỉ chỉ vào một đám nam nữ không có lưỡi đứng phía sau, “Nhưng mà, những người này đều không thể nói chuyện……”

Ánh mắt tím của Yến Tứ Phương thoáng mờ đi, rồi lập tức khôi phục lại trong sáng.

“Ài, ta nói, Yến…… Thần…… Ma……” Ta nhìn Yến Tứ Phương không biết phải xưng hô hắn như thế nào. Gọi hắn là thần y? Quái nhân như hắn vậy khẳng định không thích. Gọi hắn Ma Y? Cảm giác là lạ, cho dù giáo chủ ma giáo cũng sẽ không để cho người trong giáo gọi hắn là “Ma đầu” a! Gọi thẳng tên hắn?…… ta với hắn cũng không thân thuộc đến như vậy! Cho dù trên thực tê hắn rất quen thuộc với “Ta”, nhưng ta thì lại không quen thuộc với, huống chi có quen cũng không có thể để cho Đông Phương Cửu và Hiên Viên Tiêu nhìn ra được a!

Yến Tứ Phương dường như nhận ra vẻ lúng túng khó xử của ta, khẽ cười nói với ta: “Gọi ta ‘Yến’ là được rồi.”

Giờ phút này đôi mắt tím của hắn hiếm khi không có chút lạnh lẽo nào, ta cười gật đầu.

Vô Cầu đứng ở sau lưng Yến Tứ Phương bất mãn nhỏ giọng làu bàu: “Sư phụ một năm cũng không thấy có thể cười nhiều lần như vậy……”

Yến Tứ Phương cũng nghe thấy, nghiêng đầu trừng mắt hung dữ liếc nhìn Vô Cầu một cái, thằng nhỏ ngốc Vô Cầu lập tức ngậm miệng lại.

“Lăng nhi vừa định hỏi ta cái gì?” Yến Tứ Phương quay đầu lại, nửa cành Mạn Châu Sa Hoa yêu mị liêu nhân kia, hình như đang cười.

Nhìn hắn, ta nhún nhún vai nói: “Quên rồi.” Trên thực tế là cảm thấy không nên hỏi, ta「©xmydux.wordpress.com」 không dám hỏi một tên Ma Y quỷ dị vì sao người hầu nhà hắn đều không có lưỡi. Cho dù tên Ma Y kia trên danh nghĩa là thuộc hạ của ta. Nhưng ta dùng mắt nhìn thấy hắn không giống, mà trong lòng cũng cảm thấy hắn không giống. Người này nhìn đâu cũng không thấy giống làm “hạ nhân” của người khác, chỉ thích hợp làm “chủ tử” người ta.

About Maroon & DuDu

Sometimes people put up walls, not to keep others out, but to see who cares enough to break them down.

42 responses »

Comment navigation

  1. shino87 nói:

    Thân phận của Ma Y thật là bí ẩn. Ôi ôi, mong mau mau có ebook để đọc thật kỹ bộ này. Cảm ơn các nàng nhé

  2. lazycat nói:

    Yến ca cơ :((((~ * giãy đành đạch *
    Cửu ca cũng đc:”>~
    ta k thích Tiêu ca:(((~ ta cũng k thích Vân ca:(((((~

  3. Han.nami07 nói:

    minh cung thich Cuu ca ,,,,,,tip nua di nang oiiiiii

  4. urmy9 nói:

    bj0 m0j c0′ chap 65 ha? ss???tr hay wa’!!!ma` tr naj` c0′ nhju chap za^y. ss?

  5. gnept nói:

    Tỉ ơi sao tỉ không ra truyện này tiếp vậy. Truyện đang hay lắm mà. Ra tiếp đi tỉ ơi. Thank tỉ trước nha

  6. D.H.Tung nói:

    ss a, Chỉ cần có tiền ta yêu hôm qua được Nxb B nói là sẽ “ngâm cứu” rồi đấy.
    Trong Fb í ạ

  7. thy nói:

    troi oi ta vua doc vua cuoi mem’ te’ ghe’ a. cac nang thuong tinh dung de ta ngay nho dem mong Cuu ca nha hix hix Cua ca tuyet voi…* mat long lanh*

  8. Hay wa. Thanks nag nhjeu

  9. guanyupan nói:

    Cảm ơn bạn đã edit một bộ truyện hay như vậy. Mình trong đầu thầm nghĩ có phải lưỡi của mấy người hạ nhân của Ma Y chính là món lưỡi tước kia hok nữa? >_<

Comment navigation

Share your thoughts

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s