Mấy chap này toàn xử việc triều chính, có lẽ mấy em sẽ thấy không có gì thú vị.


Chương 84:

Mẹ kế ra oai, chỉnh đốn quan viên ( thượng )

Dịch bởi Maroon


“Thần… Lão thần… Vi thần…”

Từ Kiệt Mẫn ấp a ấp úng nửa ngày cũng không nói được một câu hoàn chỉnh, thỉnh thoảng ngẩng đầu len lén nhìn ta, trong ánh mắt hắn ngập tràn khủng hoảng cùng khẩn cầu, thật đáng tiếc, Thượng Quan Lăng hiện tại là ta, mà ta lại biết rõ bộ mặt thực của hắn, cho nên bộ mặt trung thần kia của hắn chẳng có chút trọng lượng nào đối với ta, ta cũng sẽ không bị ánh mắt tội nghiệp đáng thương của hắn lừa bịp.

Cong môi cười khẽ, ta dùng giọng nói cực kỳ ôn hòa nói với Từ Kiệt Mẫn: “Từ thượng thư à, bổn cung cảm thấy ngươi niên kỷ cũng nhiều, cũng đến lúc về nhà hưởng phúc chơi với con cháu rồi. Ha ha, Từ thượng thư thấy thế nào?”

Nghị Chính Điện trong nháy mắt lại nhốn nháo, những kẻ đồng đảng của Từ Kiệt Mẫn hết thảy quỳ xuống đất, kêu gào: “Từ thượng thư cả đời vì nước lao khổ, công chúa không thể làm vậy! ~~ ”

“Công chúa ngàn lần không thể! ~~~ ”

“Từ thượng thư là rường cột nước nhà, công chúa sao có thể làm vậy! ~~~ ”

Ta cười trấn an Thượng Quan Thiên đang muốn nổi cơn thịnh nộ quát mắng những kẻ đang nói ta làm không đúng, nhỏ giọng nói với hắn: “Đừng kích động, tỷ tỷ tự có biện pháp.” Sau đó, ta「©xmydux.wordpress.com」thản nhiên đứng dậy, thong thả bước về phía trước hai bước, chậm rãi mở miệng: “Câm miệng.” Hai chữ nhỏ thôi, nhưng đủ khiến không khí trong điện tĩnh lặng trở lại.

“Vì nước lao khổ? Rường cột nước nhà?” Ta lạnh lùng phản vấn, ánh mắt lạnh thấu xương nhìn chăm chú vào mặt Từ Kiệt Mẫn, cho đến khi mặt hắn ửng đỏ, chẳng biết hắn đỏ mặt vì xấu hổ hay là bị tức giận? “Đúng vậy, Từ ái khanh đảm nhiệm chức Hộ Bộ Thượng Thư đã hơn ba năm, hao tâm tổn sức… Ha ha ha…” Tiếng cười của ta đột nhiên trở nên vang dội dị thường, “Hao tâm tổn sức vơ vét vàng bạc của Thượng Quan gia ta, sao lại không khổ cực chứ? ! Hả? ! ~ ”

Từ Kiệt Mẫn quỳ sụp xuống đất, nói: “Công chúa! Thần không có! ~~ thần không dám! ~~~ ”

“Không có? ! Không dám?” Âm điệu đột nhiên vút cao, ta lạnh giọng hỏi: “Bổn cung chỉ hỏi ngươi một việc, ngươi trả lời được, bổn cung coi như nói oan cho ngươi, ngươi sẽ được tiếp tục làm chức Hộ Bộ Thượng Thư của ngươi thay Ngọc Quốc ta, thay Thượng Quan gia ta bảo vệ ngân khố. Nếu như… nếu như lời giải thích của ngươi bổn cung không hài lòng, đồng thời cũng không thể làm hài lòng bách tính Ngọc Quốc, thì ngươi vĩnh viễn đừng để cho bổn cung thấy mặt ngươi!”

“Năm ngoái phía nam ngũ huyện lục quận gặp phải ôn dịch, ngàn vạn bách tính Ngọc Quốc chờ cứu viện của triều đình ở dịch khu. Bổn cung thử hỏi Từ Thượng Thư, vì sao triều đình hạ lệnh phát năm mươi vạn lượng bạc giúp nạn dân gặp thiên tai, nhưng lúc tới phía nam chỉ còn lại có hơn hai mươi vạn lượng vậy? ! Là bạc mọc chân tự bỏ chạy, hay là Từ thượng thư đã thay chúng an bài một chỗ tốt hơn nhiều? !”

Từ Kiệt Mẫn lúc này là không dám không nhận, vội vàng dập đầu “cốp cốp” nhận tội: “Thần biết tội! Thần biết tội rồi! Công chúa tha mạng! ~~ công chúa tha mạng a! ~~~ ”

Trong nhất thời, thỏ chết cáo rầu, cả đại điện im lặng như tờ, tất cả mọi người ngừng thở, chờ xem ta xử trí Từ Kiệt Mẫn như thế nào.

Ta thở dài, nhìn Từ Kiệt Mẫn dập đầu sắp tét cả trán có chút thương tiếc, nhỏ giọng nói: “Kỳ thực, nếu ngươi chỉ tham lam một chút, bổn cung cũng có thể niệm tình ngươi làm quan nhiều năm, dù không có công cũng coi như tận tâm, tha cho ngươi một mạng. Chỉ tiếc, ngươi không nên động đến số bạc đó. Nếu như bổn cung tha cho ngươi, bổn cung sợ là cũng sẽ bị trời phạt mất!” Phất ống tay áo một cái, quay sang đám quan đang phủ phục trên mặt đất nói: “Cách chức Hộ Bộ Thượng Thư của Từ Kiệt Mẫn, giao Hình Bộ điều tra.”

Chúng thần xôn xao, chỉ có một mình Từ Kiệt Mẫn hét lên: “Công chúa, thần biết tội, thần biết tội rồi ~~~~~~~ công chúa tha mạng! ~~~ ”

Cười lạnh một tiếng, ta nói: “Nếu ngươi đã biết tội vậy rất tốt! Trương thượng thư —— ”

“Có vi thần!” Hình Bộ Thượng Thư Trương Khiêm ra khỏi hàng dập đầu.

Ta nhìn vị đại bá cũng để một hàm râu sơn dương, mỉm cười nói: “Trương thượng thư, nếu Từ Kiệt Mẫn đã thú nhận tội trạng của hắn, thì ngay bây giờ ở trước mặt chúng khanh gia hãy phán tội luôn đi.” Dừng một chút, ta hỏi hắn: “Trương thượng thư, dựa theo luật pháp, nguyên Hộ Bộ Thượng Thư Từ Kiệt Mẫn phải phán tội gì?”

Trương Khiêm khẽ cau hai hàng lông mày rậm, chắp tay cất cao giọng nói: “Theo luật đem trảm.”

“Không——” một tiếng thét dài vang lên, Từ Kiệt Mẫn hôn mê bất tỉnh.

Thật mất mặt, ta nghĩ thầm. Phất tay, bảo thị vệ lôi Từ Kiệt Mẫn ra ngoài.

“Còn vị ái khanh nào xung phong trả lời ba câu hỏi của bổn cung nữa không?”

Không ai lên tiếng trả lời.

Ha ha, ta cười lạnh nói: “Nếu không có ái khanh nào nguyện ý trả lời, vậy hôm nay bổn cung cũng sẽ không miễn cưỡng nữa. Có điều…” Ngừng lại chừng hai giây, ta nói tiếp, “Ai đã làm những gì, ai định làm những gì, trên trời có thần linh chứng kiến, dưới đất có bổn cung nhìn rõ. Có một số việc bổn cung không truy cứu, không phải bởi vì bổn cung không biết truy cứu như thế nào, mà là bởi vì bổn cung nhân từ, ‘biết sai mà sửa mới là điều quan trọng’, bổn cung cho thêm một cơ hội nữa!” Nhìn quanh mọi người, ai nấy mặt mày căng thẳng, không bỏ sót một ai, thấy rõ đủ loại sắc mặt của bá quan trong triều, ta lãnh đạm nói: “Nhớ kỹ, chỉ một lần này thôi!”

Đây cũng coi như cho vây cánh của Từ Kiệt Mẫn một lời cảnh cáo, dù sao ta cũng không thể trong một ngày diệt trừ sạch sẽ vây cánh tham quan, huống chi, việc triều chính còn cần nhiều thế lực để cân đối, diệt trừ một nhóm tham quan, sẽ có một đám ô lại mới xuất hiện, không bằng cố gắng khống chế cho tốt đám “bệnh khuẩn” thời nào cũng có này. Biết đâu nghiên cứu kỹ hơn, thứ bệnh khuẩn có hại này lại biến thành vi khuẩn có lợi cho con người!

Mọi người đồng loạt quỳ xuống đất.

Sau mấy phút tĩnh lặng, ta thay đổi sắc mặt, cười mỉm chi nhìn bá quan văn võ co rút vì sợ hãi, thân thiết hỏi ý kiến bọn họ: “Các vị ái khanh, chức Hộ Bộ Thượng Thư, chúng ái khanh có tiến cử nhân tài thích hợp nào cho bổn cung không?”

Hiện tại, còn ai dám lỗ mãng mở miệng nói nữa, tất cả đều là cẩn thận lời nói lẫn hành động, liếc mắt nhìn nhau, không nói một lời.

Ta nở nụ cười, quay sang lão gia tử, giả vờ hỏi: “Tướng quốc đại nhân có cao kiến gì không?”

Lão gia tử vuốt vuốt chòm râu, khoan thai bước ra giữa điện, ho khan một tiếng, rồi nói: “Lão thần…”

Ừ, lão gia tử nói nhanh đi!

“Lão thần…”

Nhanh đi, nhanh đi!

Lão gia tử ánh mắt lấp lánh, cười như hồ ly với ta, ta thầm than không xong rồi, quả nhiên, giây tiếp theo, lão gia tử lên tiếng nói: “Thần không có nhân tài nào thích hợp để tiến cử cả.”

Ack… Giỏi! Lão giỏi lắm! Dám không chịu cùng ta diễn kịch!

Ta vốn đã bàn trước với lão gia tử rồi, lão sẽ tiến cử Mạc Ly, ta sẽ nói Mạc Ly thích hợp làm Bộ Binh Thượng Thư hơn, sau đó chuyển cậu ta sang làm Hộ Bộ Thượng Thư. Kết quả, bây giờ… khóc a…

Ngay lúc nguy nan này, Thiên Thiên nãy giờ vẫn trầm mặc bên cạnh ta mở miệng.

“Hoàng tỷ, trẫm cho rằng Quốc Cữu có thể đảm nhiệm chức Hộ Bộ Thượng Thư.”

About Maroon & DuDu

Sometimes people put up walls, not to keep others out, but to see who cares enough to break them down.

34 responses »

Comment navigation

  1. rabbitlyn nói:

    Thanks ss em doc 1 mach 84 chuong gio moi com ngai qua em cung thich Lang ti a, em me anh DPC lam soai ca ngay tho nhat ma em tung doc

  2. hanhanchj nói:

    Ta lại yêu bé Thiên Thiên…………….làm sao đây???………Ôi lớn nhỏ toàn là soái ca…

  3. chankchiu nói:

    bé Thiên CUTE QUÁ AH >O<

  4. munmi nói:

    a, minh thich cung dau kieu nay, ko thich may ba phi tranh sung ham hai lan nhau,haiz

Comment navigation

Share your thoughts

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s