Chương 101:

Đại lễ chấp chính, đêm trăng tròn

Dịch bởi: Maroon


Ngọc Quốc, Du Thiên năm thứ ba, ngày Mười Lăm tháng Hai. Trời tờ mờ sáng.

Ngọc Đế Thượng Quan Thiên đăng cơ tự mình chấp chính.

Thượng Quan Thiên đứng nghiêm trang trên quảng trường lớn bên ngoài Nghị Chính Điện, nhận lễ bái của bá quan.

Tất cả bá quan văn võ cùng quỳ trên mặt đất dập đầu, hô ba lần Vạn Tuế.

Ta cầm hộp gấm đựng con dấu “Giám quốc”, từng bước từng bước tiến về phía Thượng Quan Thiên. Hễ ta tiến một bước liền thấy tiểu Thiên Thiên chớp mắt một cái. Có lẽ hắn cũng đang hồi hộp. Tự mình chấp chính mới là một quân vương thực sự.

Ta trao “Giám quốc chi ấn” vào tay Thượng Quan Thiên, cười nhìn hắn, tiếp theo, ta quỳ xuống. Rõ ràng cảm thấy bàn tay đang nắm lấy ta trở nên cứng đờ, muốn kéo ta lên, ta ngẩng đầu cười với hắn, cất cao giọng, nói “Ngô hoàng Vạn tuế Vạn Tuế Vạn Vạn Tuế!” (ngô = ta, chúng ta; “ngô hoàng” = hoàng đế của ta)

Tiểu Thiên Thiên à, chị của mi là một đại cô nương ngồi kiệu hoa lần đầu tiên quỳ trước mặt người ta, lại còn là tên tiểu quỷ nhà mi! Nếu sau này mi làm gì có lỗi với chị, xem chị có đánh cho mi bán thân bất toại hay không!

“Ngô hoàng Vạn tuế Vạn Tuế Vạn Vạn Tuế! ~~~” bá quan lại dập đầu hô to lần nữa.

Những nghi thức tiếp đó cũng đơn giản hơn nhiều, không có Trưởng công chúa như ta cũng không có gì trở ngại. 「©xmydux.wordpress.com」Nhìn các tiểu thái giám dọn đi mất một chiếc Long ỷ ở chính giữa Nghị Chính Điện, không nói chứ, trong lòng cũng có chút luyến tiếc. Thì ra “buông rèm chấp chính” lâu ngày, thực sự sẽ bị nghiện, ha ha.

Buổi lễ bận rộn một mạch tới quá giờ Thìn, nghỉ ngơi một lúc, lại bắt đầu chuẩn bị công việc cho đại hôn buổi chiều.

Thừa lúc nghỉ ngơi rảnh rỗi, ta kéo tay lão gia tử nhà ta, tình cảm nói: “Ngoại công a, ngoại khỏe rồi, chỉ còn chờ bế chắt trai thôi!”

Lão gia tử nhoẻn miệng cười với ta, cặp mắt hồ ly tỏa tinh quang, trả lời bằng giọng nói đầy ý xấu: “Sao ngoại công cứ cảm thấy, Lăng nha đầu nhà ta nên sinh trước một chắt trai cho ngoại công bế vậy ta?”

Khóe miệng ta xuôi xị, định lặng lẽ chuồn đi, kết quả bị anh họ ác miệng chặn lại. Hắn hiện tại đang cùng lão gia tử đứng trên một chiến tuyến, hai người không giống như trước đây vừa thấy mặt nhau liền gây sự, giờ hắn lại còn giúp vui cho lão gia tử nữa chứ! Hừ!

“Đúng vậy biểu muội, muội cũng lỡ thì rồi đó, sao còn chưa chịu gả đi?”

“Ta. . . Ta! . . .” nuốt xuống cơn giận này. Liếc cho Tô Tử Chiêm một cái, ta co giò chạy đi. Hắn ở sau lưng ôm lão gia cười sung sướng run rẩy hết cả người.

Xí ~~ Xí ~~ nhìn cánh tay gầy nhom của ngươi đi! Trước tiên hãy nghĩ xem có cô nương nhà nào nguyện ý gả cho ngươi không rồi hãy nói ta!

Người của Khâm Thiên Giám chọn xong giờ lành là giờ Mùi ba khắc, cử hành đại lễ sắc phong.

Ngọc Quốc Dực Châu, Yên quận chúa, Tư Đồ Vũ Yên, tấn phong Đức Ý hoàng quý phi.

Hôm qua, Dực Quốc dâng thọ lễ tặng tiểu Thiên Thiên chính là “một bức thư hàng”, từ nay về sau sẽ không còn Dực Quốc, chỉ có Ngọc Quốc Dực Châu, phong Tư Đồ Kính là Thuận Vương, quản lý Dực Châu.

Bởi vì không phải cưới hoàng hậu, cho nên không thể gọi là đại hôn, có điều nghi thức phô trương cũng giống y như đội hình nghênh đón hoàng hậu. Đã thế, ta còn cố ý sai người chuẩn bị một cái ấn “Hoàng quý phi”. Mặc dù tiểu Thiên Thiên nhà ta sau này cũng không cưới hoàng hậu nữa, nhưng ấn giám của hoàng hậu thì không thể tùy tiện sử dụng, cho nên lấy cái ấn ta đã chuẩn bị ban cho Đức Ý hoàng quý phi, tiểu Vũ Yên, cho có hình thức.

Nhìn tiểu Thiên Thiên nắm dải lụa đỏ cùng Tư Đồ Vũ Yên di giá Ngọc Trữ Cung, một nụ cười bất giác xuất hiện trên mặt ta. Lẽ nào cha mẹ nhìn con cái kết hôn, chính là cái cảm giác này?

“Sao ta cảm thấy Hoàng Thượng không hề thích Đức Ý hoàng quý phi này chút nào.”

Tô Tử Chiêm đứng bên cạnh ta, thì thầm.

Ta vừa nghe, trong lòng thấy khó chịu. Cái gì gọi là không thích? Có biết câu ‘lâu ngày sinh tình’ không vậy? Hắn nói như vậy chỉ khiến ta cảm thấy mình đã làm sai, khiến con nhà người ta phải chịu thiệt thòi.

“Ta cảm thấy tiểu Vũ Yên rất xứng với tiểu Thiên Thiên nhà ta!”

“Ha ha, công chúa, Hoàng Thượng không còn là tiểu Thiên Thiên trong mắt muội nữa rồi! Hoàng Thượng tự mình chấp chính rồi.” Tô Tử Chiêm bí hiểm nhìn ta, “Chẳng phải muội đã quỳ xuống tung hô Vạn Tuế rồi sao? Mới mấy canh giờ đã quên mất?”

“Xí! ~” tự mình chấp chính thì thế nào? Tự mình chấp chính thì là đại nhân chắc? ! Vậy cũng là tiểu đại nhân!

Ta cũng không thèm tranh cãi với anh họ ác miệng như mọi khi, thở dài, ta nhìn hắn, nhìn thật sâu vào đôi mắt xanh lục của hắn, trịnh trọng nói: “Mong huynh hãy cố gắng phụ tá Hoàng Thượng giúp hắn có thể trở thành một thiên cổ minh quân. Cũng mong huynh trở thành một đế sư nổi danh trong sử sách!”

Tô Tử Chiêm cau chặt đầu mày, hai mắt như chim ưng nhìn chằm chằm vào ta, một lúc lâu, hắn khổ sở đổi lại bản sắc phong lưu, cười nói với ta: “Tử Chiêm xin ghi khắc lời giáo huấn của công chúa.”

Mặc dù là đối đáp như vậy, nhưng ta biết hắn hiểu.

Anh họ ác miệng, huynh sẽ trở thành một đế sư tốt, hoặc có thể, sau này huynh sẽ tiếp nối lão gia tử trở thành một Tướng Quốc tốt, vì tiểu Thiên Thiên, vì Tô gia, vì bách tính, càng vì chính bản thân huynh.

Aizzz, ta còn phải suy nghĩ chờ ta “trở về” sẽ góp thêm trò vui cho ngươi!

Giờ Thân, Lăng Vân Cung.

Nhác thấy màn đêm sắp sụp xuống, trái tim ta đập loạn xị không ngừng, mí mắt phải cũng giựt lia lịa. 「©xmydux.wordpress.com」Ta luôn cảm thấy ngày hôm nay sẽ có chuyện gì đó xảy ra, cho dù tối nay vẫn có thể bình yên vượt qua được, nhưng còn tháng sau thì sao? Rồi cả tháng sau sau nữa? Ta thấy nếu không tìm được kẻ trúng cổ đực, ta sẽ bị điên trước khi bị chết.

Ông trời ơi, sao lại hành hạ con người ta như thế? !

“Ahhhhhh! ~~~~ lão thiên gia ~~~ rốt cuộc là ai trúng cổ đực đây! ~~~”

Một bộ trường sam đen tuyền, vạt áo ôm sát người hiện rõ cơ bụng rắn chắc, một đôi mắt tím tà mị nhìn ta chằm chằm gần trong gang tấc, trong nháy mắt mồ hôi lạnh ướt đẫm cả người ta.

“Yến Tứ Phương, ngươi bị bệnh hả? ! Sao vào mà không gõ cửa?”

“Ha ha, hiện tại Yến mỗ là hộ vệ của công chúa, Giáp trước giờ đều như thế.”

“Ngươi! ——” còn dám tranh luận, cái đồ điêu nô! “Ta từ lâu đã không cần hộ vệ nữa rồi. Ngươi đi bảo vệ Thiên Thiên đi, ta muốn yên tĩnh một mình.” Ta xoay một vòng trên ghế, quay lưng về phía Yến Tứ Phương.

“Thuộc hạ bây giờ đến chỗ Hoàng Thượng, sợ rằng không thích hợp.” Yến Tứ Phương nheo mắt, cười nhìn ta.

“. . . Ừm.” Lúc động phòng hoa chúc, ai mà thích có người núp trong bóng tối dòm lén chứ? Khụ khụ. . . Quên đi. “Vậy ngươi đi ra ngoài đi, chỗ ta thật sự không cần ai hết.”

“Công chúa đang lo lắng cho đêm nay sao?” Vừa nói, Yến Tứ Phương còn cố ý nhìn ra ngoài cửa sổ, góc độ ngẩng đầu lên trông sao mà giống đang “ngắm trăng” vậy không biết?

“Lời vô ích!” Nếu không tại tên ma y vô dụng nhà ngươi, ta còn phải lo lắng cái chuyện chết tiệt này nhiều như vậy sao? !

“Thuộc hạ muốn biết, nếu như công chúa tìm ra được kẻ trúng cổ đực, sẽ xử trí như thế nào?”

Ack. . . Ta xoay người lại, ngẩng đầu nhìn chằm chằm Yến Tứ Phương. Đúng đó, ta vẫn chưa nghĩ đến. Suy cho cùng ta không thể giết kẻ kia được, giết hắn chẳng khác nào ta tự sát! Lẽ nào ta phải giam hắn vào nơi bí mật? Vậy cũng không ổn, nếu như lúc nào cũng bị giam cầm, người nọ mắc chứng trầm uất, sau đó không lâu sẽ toi đời thì làm sao bây giờ? Chẳng phải ta tự sát từ từ hay sao!

Hắc hắc ~ “Ha, nếu là mỹ nam ta sẽ thu nhận, nếu là xấu nam. . . thì. . . thì ban cho hắn một chỗ ở phái người trông nom hắn, nhất quyết giữ cho hắn sống lâu trăm tuổi.”

Hình như Yến Tứ Phương không ngờ tới ta sẽ nói như vậy, vẻ mặt có hơi ngẩn ra, sau đó liền thoải mái nở nụ cười: “Công chúa thực đúng là nữ trung hào kiệt! ~ ”

Xí, ta biết ngươi đang mỉa mai ta. Đồ thuộc hạ nhà người xem ta là chủ tử khi nào chứ?

“Nếu kẻ trúng cổ độc là một người giống thuộc hạ, không biết công chúa sẽ ban cho thuộc hạ một chỗ ở, hay là —— thu nhận?”

Đôi mắt tìm hàm chứa ý cười nhìn ta, rõ ràng không thấy gì cả, nhưng lại khiến ta cảm thấy sâu không thể dò.

Ta hoàn hồn, suy ngẫm câu hỏi của Yến Tứ Phương, cảm thấy rất buồn cười, quyết định trêu ghẹo hắn. Vì vậy, cười tà nói với hắn: “Một đại mỹ nhân giống như Yến, mấy trăm năm mới có một người, bổn cung tất nhiên là muốn thu về thương yêu cả đời chứ còn sao nữa~! ~~~” dứt lời, ta còn đá lông nheo với hắn một cái, biểu hiện thô tục.

Yến Tứ Phương bỗng nhiên nghiêm mặt, nhìn chòng chọc ta hồi lâu, rồi nói: “Công chúa nghỉ ngơi đi, Giáp xin lui xuống trước.”

“Hả? !” Vậy là sao? Bị dọa sợ chết khiếp rồi hả? Đâu phải ta lập tức lôi hắn ra lột quần áo “hành quyết ngay tại chỗ” đâu chớ, hắn chuồn nhanh như vậy làm cái gì? ! Xí~ não có khối u à!

Giờ Thân ba khắc, trong “Phượng lai khách sạn”chỉ cách Tô phủ một con phố.

Trong một gian phòng hảo hạng bình thường.

“Sư phụ ~!” Vô Cầu mừng rỡ nhảy cẫng lên, nhảy đến trước mặt Yến Tứ Phương.

Yến Tứ Phương vỗ đầu Vô Cầu gần như cưng chìu, ôn nhu nói: “Đói bụng chưa, vi sư dẫn ngươi đi ăn.”

Yến Tứ Phương lúc này đã thay một bộ bạch sam trên có thêu một đóa hồng mai lớn, mặt đeo sa mỏng, chỉ để lộ ra một nửa đóa Mạn Châu Sa Hoa yêu mị đỏ chót ở đuôi trái mắt.

“Dạ! ~~” Vô Cầu vui mừng không thôi. “Không phải sư phụ nói đến hoàng cung Ngọc Quốc thăm Lăng công chúa sao? Gặp Lăng công chúa chưa? Nàng thế nào rồi? Có nhắc tới Vô Cầu hay không?”

Đối với Vô Cầu mồm miệng tíu tít, Yến Tứ Phương chỉ lắc đầu cười, nhưng không trả lời.

“Sư phụ ~~~ rốt cuộc sư phụ có gặp được Lăng. . .”

“Vô Cầu, im miệng.” Yến Tứ Phương lại tỏ thái độ lạnh lùng như trước, hại Vô Cầu sợ quá vội vàng ngậm miệng.

Không bao lâu sau, tiểu Vô Cầu giống như quên mất mệnh lệnh của Yến Tứ Phương, mở lớn hai mắt, khẩn trương nói: “Sư phụ sư phụ! Tối nay là đêm trăng tròn! 「©xmydux.wordpress.com」Lăng công chúa không nguy hiểm chứ? Tìm ra được người trúng cổ đực chưa? Sư phụ thật sự không thể giải được ‘ Đồng Quy ’ sao? !” Thằng nhóc trông như bị ai bắt nạt, mất hết tinh thần, cúi gằm mặt, lầm bầm tự nói: “Cũng không biết sư phụ của sư phụ, lúc lão nhân gia còn tại thế có thể giải ‘ Đồng Quy ’ hay không. . .”

Yến Tứ Phương bị Vô Cầu chọc cho đầu muốn vỡ ra làm hai, bất đắc dĩ đưa tay gõ lên đầu nó một cái, quát to: “Nguyên ngày hôm nay đừng để vi sư nghe được giọng ngươi nữa! Nếu không vi sư sẽ cắt lưỡi ngươi ra!”

Vô Cầu lập tức sinh tròn xoe hai mắt, hai tay bịt miệng, không dám lên tiếng.

About Maroon & DuDu

Sometimes people put up walls, not to keep others out, but to see who cares enough to break them down.

45 responses »

Comment navigation

  1. hanhanchj nói:

    Ta ghét Ma Y nhất, mỹ nam mà ta chung tình chỉ có Tiêu ca ca……….mặc dù rất động tâm với bạn Vân Tiên Nhân

    Không thích cái kiểu cợt nhả của bạn Cửu………..chắc tại già rồi😦

  2. Nhím nói:

    mình nghĩ chữ “Ngô hoàng” ko hẳn là “hoàng đế của ta” đâu. dân mình có câu “giặc bên Ngô ko bằng bà cô bên chồng mà”, chữ Ngô vốn là chỉ TQ, nên Ngô hoàng cũng là 1 từ để gọi Hoàng đế. theo như mình đọc qua vài tài liệu thì là vậy, mong bạn tham khảo nhé🙂

    tks vì đã edit!

    • xMyDux nói:

      thanks bạn đã góp ý, nếu mình mà “edit” thì mình sẽ túm ngay lời giải thích của bạn mà cảm ơn rối rít vì mừng, đáng tiếc là truyện này mình DỊCH nhé.

      Có lẽ bạn nhầm với chữ Ngô nào khác, chứ chữ “ngô” trong truyện là 吾: theo từ điển Cedict & Babylon đọc là [wu2] nghĩa là “I; my” dịch ra tiếng Việt là “tôi, ta”.

      Mấy vụ giải thích từ ngữ này, mình thường tìm hiểu kỹ rồi mới dám lên tiếng, nếu tìm ko ra thì mình sẽ hỏi hoặc sẽ im luôn không ghi chú giải thích gì hết. Cho nên bạn hãy yên tâm rằng mình sẽ có rất ít cơ hội giải thích sai lắm nhé.

  3. lần đầu vô nhà nàng,truyện này rất hay,thanks nàng đấ post!!! hắc hắc ^^!!!

  4. Prairie nói:

    wa’ wa’ hay quá, càng đọc càng hay x’D Thank nàng. Mau ra chap mới nha nangf~😡

  5. Prairie nói:

    wa’ wa’ hay quá, càng đọc càng hay x’D Thank nàng. Mau ra chap mới nha nàng : X

  6. uyên nói:

    cám ơn nha

  7. người trúng cổ đực = Yến Tứ Phương ??

    thanks nang

Comment navigation

Share your thoughts

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s